Chương 4.2: Báo Cheetah đực bị thương

La Kiều không nói chắc, anh cảm ơn Parson nhưng sẽ không hoàn toàn tin tưởng chú báo Cheetah đực thuộc loài tiến hóa này. Parson tỏ ý thiện chí với anh mà không đưa ra bất kỳ điều kiện nào, xét từ góc độ của dã thú, điều này vô cùng bất thường. Tuy nhiên, phải nói thật, La Kiều cũng không thể nghĩ ra Parson có thể nhận được gì từ anh.

Parson và Gerry không nán lại quá lâu, họ đang trên đường đi tuần tra lãnh địa. Mặc dù báo Cheetah sẽ di cư thành đàn theo mùa nhưng chúng cũng có lãnh địa của riêng mình, đặc biệt là sự tồn tại mạnh mẽ như anh em Parson.

Lúc này, La Kiều vẫn chưa biết đến uy danh của Parson và Gerry trên vùng thảo nguyên này. Đôi báo Cheetah đực thuộc loài tiến hóa này rất mạnh mẽ, thậm chí có lần họ còn săn được Linh dương đầu bò đực trưởng thành.

So với sức mạnh và kích thước giữa báo Cheetah và Linh dương đầu bò trưởng thành, sự thật đó quả là điều mà không ai dám tưởng tượng ra.

La Sâm và La Thụy ngủ yên bình trong vòng tay của La Kiều. La Kiều cũng không đành lòng đánh thức chúng, anh cứ thế ôm 2 chú báo Cheetah con trong lòng đến khi bình minh lên.

Trời sáng, La Kiều vốn định đi bắt một con Linh dương Gazelle cho con trai giải tỏa cơn đói nhưng không ngờ, vết thương của anh lại nghiêm trọng đến vậy đối với báo Cheetah. Dù cố gắng duy trì hình người, La Kiều vẫn đi lại khập khiễng, nói gì đến việc chạy đua với tốc độ bình thường của báo Cheetah.

Lý tưởng thì hoa mỹ, hiện thực lại tang thương.

La Kiều đã thấm thía ý nghĩa của câu nói này.

"Cha ơi, không sao đâu ạ. Con không đói."

La Sâm nằm bò trên chân La Kiều. Cậu bé nghịch ngợm này, hiếm lắm mới có lúc ngoan ngoãn như vậy.

"Đúng vậy, cha ơi, con cũng giống anh trai. Cha bị thương rồi, phải nghỉ ngơi cho tốt."

La Thụy mở to đôi mắt, đặt một bên móng vuốt lên lòng bàn tay của La Kiều. La Kiều bóp nhẹ bàn chân mềm mại của La Thụy, lập tức bị mũi tên mang tên dễ thương xuyên tim, anh lập tức ôm con trai lên xoa nắn một hồi. Đúng là thú cưng, tụi nhỏ dễ thương một cách tự nhiên!

Tuy nói vậy nhưng La Kiều không định để con mình phải chịu đói. Bình thường, Báo Cheetah gặp tình huống này có lẽ chỉ đành phó mặc cho số phận, hoặc là vì bị ảnh hưởng bởi vết thương nên không thể đi săn mồi đến khi chết đói.

Ngược lại, nếu ba cha con họ may mắn vẫn còn một hơi tàn, vẫn có thể tiếp tục sống sót.

Nhưng La Kiều không định ngồi yên chờ chết như thế.

"Con trai, hôm nay cha sẽ dạy các con, mọi chuyện xảy ra trên đời này không có gì là tuyệt đối!"

La Sâm và La Thụy nhìn La Kiều hào hứng, hăng hái tiến về phía trước, trên đầu hai đứa nhỏ đều hiện ra một dấu hỏi lớn.