Chương 3.6: Thoát khỏi miệng Sư tử

Thôi được rồi, La Kiều thật sự đã học được cách nhìn nhận mọi thứ xung quanh mình bằng đôi mắt của loài báo Cheetah, chuyện này thật đáng mừng biết bao!

Gerry vẫn giữ nguyên dạng báo Cheetah, dường như cậu ấy không mấy đồng tình với cách nói chuyện của Parson. Cậu ấy không hiểu tại sao anh trai mình lại cư xử khách khí với con đực thuộc loài tiến hóa này như vậy.

Theo thói quen hành động trước đây của hai anh em chúng, chỉ cần có báo Cheetah đực dám lảng vảng tới gần hay xâm nhập vào lãnh địa của chúng, chắc chắn kẻ đó sẽ không có kết cục tốt đẹp. Gerry vừa vẫy đuôi vừa buồn chán nhìn ngó xung quanh, rồi cậu ấy chợt phát hiện ra 2 chú báo Cheetah con đang say giấc nồng trong lùm cỏ rậm rạp.

La Sâm và La Thụy bị hơi thở xa lạ làm tỉnh giấc, thứ đầu tiên hiện ra trước mắt hai anh em lại là một chú báo Cheetah đực hoàn toàn xa lạ.

Hai chú báo Cheetah con bị hù dọa, chúng lập tức chạy như bay về phía La Kiều. Mấy cái móng vuốt nhỏ xíu của tụi nhỏ bám chặt vào cẳng chân của La Kiều, luôn miệng gầm gừ khe khẽ như tiếng chim non khóc tìm mẹ.

Parson và Gerry cũng kinh ngạc nhìn nhau. Lúc họ nhìn thấy cảnh La Kiều dịu dàng ôm 2 chú báo Cheetah con vào lòng một cách thản nhiên đến không thể tự nhiên hơn được nữa, tròng mắt của hai anh em họ lập tức trợn to, suýt rớt cả xuống đất.

Tên này thật sự là báo Cheetah đực sao?

Đột nhiên, đôi tai nhọn của Gerry khẽ động đậy, cậu ấy đi đến bên cạnh Parson, nói nhỏ bên tai anh trai mình: "Anh ơi, em nghe nói ở vùng châu thổ này thật sự từng xuất hiện một chú báo Cheetah đực thuộc loài tiến hóa mang theo con non, không lẽ chính là anh chàng này?"

Parson nhéo nhẹ tai Gerry, anh ấy hoàn toàn đồng tình với ý kiến của em trai mình.

Gerry chậm rãi nói tiếp: "Em còn nghe nói, loài tiến hóa này là người cực kỳ nhiệt tình và phóng khoáng, thích khỏa thân chạy loạn khắp nơi giữa ban ngày ban mặt!"

Trên trán La Kiều nổi đầy gân xanh, huyệt thái dương giật nhẹ. Anh từ từ quay đầu lại, trừng mắt nhìn Gerry đang thì thầm nói xấu người khác với anh trai rồi hơi sửng sốt. Rõ ràng, La Kiều đã nhìn thấy Parson cũng ở hình người giống mình nhưng trên hông anh ấy còn quấn một chiếc váy da thú với họa tiết da báo!

La Kiều lại cúi đầu nhìn vòng eo trống trơn của mình, lúc này anh mới bàng hoàng nhận ra sự thật, chỉ tiếc mọi chuyện đã quá muộn màng.