Cuối cùng, bóng tối cũng dần buông xuống khắp thảo nguyên. Trong màn đêm đen tĩnh mịch, phía xa xa còn truyền đến tiếng gầm gừ khe khẽ của mấy chú Sư tử đực và tiếng kêu quái dị của lũ Linh cẩu.
La Sâm và La Thụy không dám dừng bước, chúng tiếp tục đi thẳng về phía trước. Đến khi hai anh em mơ hồ nghe thấy một giọng nói quen thuộc truyền qua làn gió nhẹ, 2 chú báo Cheetah con đồng loạt dựng tai lên nghe thử.
"Anh ơi?"
"Cha, là cha đó!"
Hai chú báo Cheetah con lập tức quên hết mọi nỗi sợ hãi, chúng vừa gọi vừa chạy thật nhanh về phía giọng nói đó.
Cuối cùng, cạnh một gò mối xa lạ, chúng đã tìm thấy La Kiều.
Trông La Kiều vô cùng thảm hại, chân sau và đuôi anh đều bị thương nặng. Nếu không phải giữa đường có một đàn voi tình cờ đi ngang qua, anh suýt phải bỏ mạng vì ba chú Sư tử cái.
Sau khi may mắn thoát hiểm, suy nghĩ duy nhất trong đầu La Kiều lúc đó là mình phải nhanh chóng tìm ra 2 chú báo Cheetah con. Anh không dám nghĩ đến việc 2 chú báo Cheetah con sẽ gặp chuyện gì sau khi anh rời đi, chỉ mong rằng La Sâm và La Thụy vẫn bình an vô sự, tụi nhỏ đang chờ anh đi tìm chúng.
Nhưng khi La Kiều tìm đến lùm cỏ cao nơi 2 chú báo Cheetah con đang ẩn nấp, chúng đã biến mất, anh gần như phát điên. May là không ngửi thấy mùi của kẻ săn mồi nào khác quanh đây, điều đó đã giúp anh bình tĩnh lại.
Trên đường đi tìm con, anh nghe một con Cáo tai dơi nói rằng nó từng nhìn thấy 2 chú báo Cheetah con đi lang thang, La Kiều mừng đến nỗi quên cả vết thương đang rỉ máu trên người. Anh thề, sau này mình sẽ không để 2 chú báo Cheetah con đuổi theo Cáo tai dơi chơi nữa!
Cuối cùng, ba cha con đoàn tụ tại gò mối. La Kiều ôm 2 chú báo Cheetah con vào lòng, nghẹn ngào không nói nên lời.
Chúng là trụ cột tinh thần giúp anh tiếp tục cố gắng sống sót ở thế giới này. La Kiều không biết nếu mất đi chúng, anh sẽ sống một mình ở nơi xa lạ này như thế nào.
"Cha ơi, cha bị thương ạ?"
La Sâm ngửi thấy mùi máu tanh trên người La Kiều. Đối với báo Cheetah, vết thương trên người dù nhỏ đến đâu cũng có thể gây chết người.
"Cha không sao." La Sâm đang cố xem xét cái chân sau bị thương của anh, La Kiều lập tức há miệng ngậm cổ kéo bé quay lại, anh liếʍ mũi La Sâm. "Cha không sao, các con có đói không? Ngày mai cha sẽ đi bắt Linh dương về cho các con ăn nhé?"