Hai người ra cửa, hàn huyên với đại gia và nhị gia của Tào gia một lát, Tào đại gia nói: "Ta vừa nghe nói Tiết lữ soái trở về?"
Tùy Tử Vân nói: "Hôm nay mới về."
Tào đại gia nói: "Lần này vụ án của chúng ta có thể tra ra manh mối, bất kể như thế nào, mời lữ soái mau chóng điều tra rõ, cũng sớm đem thứ xui xẻo trong nhà bọn ta đốt đi." Đương nhiên là đang nói nữ thi ở thiên viện kia.
Tùy Tử Vân thản nhiên nói: "Tào gia đừng nóng vội, nên có cuối cùng sẽ có."
Lúc hai người nói chuyện, Tào nhị công tử kia lại liên tục nhìn về phía Dương Nghi: "Vị này là?"
Tùy Tử Vân nói: "Đây là Dương tiên sinh, là... khách nhân của lữ soái chúng ta."
Dương Nghi không thích ánh mắt lấp lánh của Tào nhị công tử, nên chỉ khẽ gật đầu.
Tùy Tử Vân lại nói muốn đi xem thi thể, Tào đại gia có chút ngoài ý muốn, nhưng không nói gì, chỉ lớn tiếng nói: "Vương Tứ! Dẫn Tuỳ đội chính đến." Sau đó nói với Tùy Tử Vân: "Xin lỗi Tuỳ đội chính. Ta thật sự không thể nhìn thứ đó, nhìn thêm thêm vài lần nữa, ta cũng sẽ gặp quỷ."
Lúc đi về phía hậu viện, Tùy Tử Vân nói với Dương Nghi: "Vốn dĩ Tiểu Tào và đệ đệ không lớn lên ở chỗ này, bọn họ ở bên ngoài, tới nương tựa Tào gia, sau này Tiểu Tào làm ăn cực kỳ xuất sắc, mới có chỗ đặt chân trong Tào gia."
"Chẳng trách hai vị này dường như không quá quan tâm đến tung tích của Tào Phương Hồi... Vậy thì nhị phòng ở đây, chỉ có Tào Phương Hồi và đệ đệ của hắn là Tào Mặc?"
"Đúng vậy, tuy nói hắn làm ăn không tệ, cũng tích góp chút ít gia sản, nhưng từ đầu đến cuối không cường thịnh bằng đích tôn."
"Hai vị trưởng phòng Tào gia đều thành thân rồi?"
Tùy Tử Vân nói: "Phải, Tào đại gia có một trai một gái, Tào nhị công tử mới thành thân năm ngoái, nghe nói cũng đang mang thai."
Dương Nghi suy nghĩ ánh mắt kia của Tào nhị công tử, trong lòng cảm thấy thắt lại, lúc này Vương Tứ ở phía trước thả chậm bước chân: "Ngay ở phía trước thôi."
Tùy Tử Vân bởi vì có qua lại với Tào Phương Hồi, tất nhiên cũng nhận ra Vương Tứ, liền thuận miệng hỏi: "Vương Tứ, ngươi đi theo bên cạnh chủ tử các ngươi, ngươi với Hồng Nhi dĩ nhiên không xa lạ gì, cũng đã thấy qua nữ thi kia, lại là ngươi giúp đỡ vận chuyển đến nơi đây, ngươi có nhận ra được có phải là Hồng Nhi hay không?"
Sắc mặt Vương Tứ thay đổi: "Đúng, đúng rồi... bọn họ đều nói đúng, tiểu nhân... cũng không dám nhìn, hơn phân nửa là vậy." Giọng điệu của gã từ chần chờ đến từ từ vững tin.
Tùy Tử Vân cũng không hỏi lại.
Vương Tứ lấy ra một chuỗi chìa khóa, vội vàng tìm ra một cái, vừa muốn mở khóa lại phát hiện không đúng, vội vàng đổi cái chìa khóa khác, trong miệng nói: "Bọn họ cũng không dám đến xem, các quan gia còn nói không cho phép người tùy tiện đến xem, cho nên mới đều đã khóa lại."
Dương Nghi nhìn thấy con đường này dường như không lớn lắm, gạch đá trên mặt đất có vài chỗ đều vỡ nát, bên tường và trong khe đá mọc ra rất nhiều cỏ dại.
Ở đây ngoài nơi này ra, phía trước còn có một tiểu viện, trước cửa cũng có chút cỏ dại um tùm, hiển nhiên cũng là nơi bỏ hoang.
Cửa mở ra, Vương Tứ thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận cất chìa khóa đi.
Tùy Tử Vân cất bước đi vào bên trong trước.
Dương Nghi ở phía sau, đã thấy viện này quả thực rất hoang vu, cỏ trên mặt đất đều cao tới bắp chân, chỉ có đường hành lang bằng đá ở giữa còn khá hơn.
Cánh cửa và khung cửa sổ ở phía trước có vô số giấy bị rách, bị gió thổi qua kêu lạch cạch tăng thêm bầu không khí kinh khủng.
Tùy Tử Vân đi trước đến cửa, đẩy cửa ra để thoáng mùi.
Trên mặt đất trong phòng, đặt một tấm ván cửa dài, bây giờ trên tấm ván phủ một mảnh vải trắng rất dài, thế nhưng tới gần chỗ mặt, trên tấm vải trắng vết máu loang lổ, hiển nhiên là máu bên dưới đã rỉ ra, có thể thấy được thương tích kinh khủng.
Tùy Tử Vân nhìn thi thể bị vải trắng che khuất, muốn nói chút gì đó, nhưng lại chỉ cúi đầu.
Dương Nghi ngừng thở.
Nàng nghĩ đến cảnh trong mơ, thật ra cũng có chút sợ hãi, lo lắng mình rốt cuộc có thể chính mắt đối mặt với cảnh tượng này hay không.
Có lẽ là phát hiện nàng do dự, Tùy Tử Vân nói: "Tiên sinh... tốt nhất không nên nhìn mặt, dù sao cũng vậy, nhìn cũng không ra cái gì."
Hắn ta đã từng tận mắt nhìn thấy khuôn mặt đáng sợ của thi thể này, ngay cả người đã từng nhìn thấy tàn chi đoạn hài như hắn ta cũng chịu không nổi, lỡ như Dương Nghi cũng hù sợ... Ai sẽ chữa trị mắt cho Tiết Phóng chứ.
Vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Dương Nghi âm thầm thu tay lại, cuối cùng nghe theo Tùy Tử Vân nói, chỉ vén tấm vải trắng phủ thi thể lên một chút.
Thứ đầu tiên đập vào mắt là một bàn tay cứng ngắc xanh mét.
Dương Nghi chỉ nhìn thoáng qua, mắt liền mở to, nàng chậm rãi ngồi xổm người xuống, không chút e dè nắm lấy bàn tay kia.