Chương 45

"Đồ vô dụng." Tào quản sự giật lấy chìa khóa, tự mình mở khóa: "Mời Tuỳ đội chính."

Ông cười nói, nhưng cũng không đi vào, mà là nhìn xung quanh.

Dương Nghi thấy sắc mặt Tùy Tử Vân có phần khó coi nên hỏi: "Quản sự đang tìm cái gì vậy?"

"Vâng, là mèo." Trong lòng Tào quản sự vẫn còn sợ hãi, ông ta rụt cổ nói: "Dương tiên sinh không biết... đêm hôm đó... quả thực còn đáng sợ hơn cả ma! Những con mèo... sau khi sự việc xảy ra, trong phủ lệnh cho bắt những con mèo kia và đánh chết, nhưng mà những con mèo kia ăn thịt người, rất hung dữ, sao có thể bắt được? Không biết sớm đã chạy đi đâu rồi, ta thực sự sợ..."

Tùy Tử Vân thấy ông sợ như vậy: "Tự bọn ta vào xem là được, quản sự không cần vào trong."

Tào quản sự như được đại xá, đồng ý, quả thực yên lặng đứng ở cửa, người hầu Vương Tứ cầm lại chìa khóa, cũng đứng ở bên cạnh chờ đợi.

Tùy Tử Vân và Dương Nghi đi vào trong viện, tiểu viện này có chút buồn tẻ, cũng không có hoa cỏ gì, chỉ có một gốc chuối và hòn non bộ đứng ở bên tường.

Trong lòng Dương Nghi dâng lên một cảm giác như đã từng quen biết, vừa đi vào trong vừa hỏi Tùy Tử Vân: "Hôm xảy ra vụ án, có ai nhìn thấy Tào Phương Hồi chạy trốn không? Ví dụ như nha hoàn trong viện này?"

Tùy Tử Vân lắc đầu: "Tiểu Tào có chút cổ quái, hắn không thích có người quấy rầy, cho nên trong viện này chỉ có một nha hoàn bên người có thể tùy ý ra vào phòng của hắn."

Dương Nghi nhíu mày, bước lên bậc thang.

Trên cánh cửa dán giấy niêm phong của nha môn, Tùy Tử Vân gỡ xuống, đẩy cửa ra.

Dương Nghi vừa định cất bước, đột nhiên che miệng mũi lại.

Tùy Tử Vân nói: "Ta quên mất nhắc nhở ngươi, mùi ở đây rất khó ngửi."

Đây cũng không phải là có ngửi được hay không, mà là cực kỳ khó ngửi, Dương Nghi suy nghĩ một chút, dường như tương tự như mùi trong hầm của Nguỵ gia, đều có thể làm chết người.

Nàng ho khan một tiếng, cất bước đi vào bên trong.

Gian phòng của Tào Phương Hồi, không có gì đáng kể.

Rõ ràng là nhị gia của Tào gia, nhưng trong phòng này lại không có vật gì đáng giá bày biện, tất cả mọi thứ đều mang cảm giác cổ xưa, chỉ có một tấm gương lớn đặc biệt dễ thấy.

Trên mặt đất lát bằng gạch xanh, Dương Nghi trông thấy có một chỗ vết máu loang lổ, dĩ nhiên chính là nơi nữ thi nằm lúc xảy ra vụ án.

"Vậy thi thể kia... người trong phủ có nhận ra không?" Dương Nghi vừa nhìn vừa hỏi.

Tùy Tử Vân ở phía sau Dương Nghi, hắn ta đã tới căn phòng này vài lần, không cần nhìn nhiều: "Không dễ nhận biết."

Dù sao mức độ kinh khủng của thi thể kia không giống bình thường, các nha hoàn nữ quyến trong phủ, gào hét khóc thét còn không kịp, dù sao cũng không có một ai dám nhìn thẳng, mà những nam nhân trong phủ, tự nhiên lại càng không nhận ra được gì.

Mà lúc này nha hoàn Hồng Nhi không thấy đâu, hơn nữa gian phòng Tào Phương Hồi chỉ có Hồng Nhi có thể tùy ý ra vào, cho nên mới nhận định là Hồng Nhi.

Dương Nghi hỏi: "Tuỳ đội chính hẳn là đã xem kỹ?"

Tùy Tử Vân không phủ nhận: "Đáng tiếc... ta thấy cũng vô dụng."

Dương Nghi không hỏi hắn ta vì sao nói là vô dụng, mà chỉ nói: "Tiết lữ soái nói hắn tin tưởng Tào công tử, ta thấy, Tuỳ đội chính Tùy cũng tin tưởng người đó như vậy." Cho nên mới vừa rồi khi Tào quản sự nói Tào Phương Hồi gϊếŧ người, hắn ta mới mất bình tĩnh rõ ràng như vậy.

Tùy Tử Vân phát hiện, vội vàng cười: "Dù sao lúc ấy mọi người đều rất tốt."

Dương Nghi ngồi xổm người xuống, nhìn một chút vật dính dính giữa kẽ gạch: "Đây là..."

Tùy Tử Vân nhìn sang, trên mặt lộ ra một lời khó nói hết: "Theo khám nghiệm tử thi nói, lúc ấy vô cùng bừa bộn, cái gì mà thịt nát... bị mèo con xé rách khắp nơi, nơi này chắc là chưa dọn dẹp sạch sẽ."

Dương Nghi nghĩ đến những gì mình nhìn thấy trong giấc mơ, chậm rãi đứng lên: "Ta muốn đích thân nhìn xem thi thể kia."

Phản ứng của Tùy Tử Vân có chút kinh ngạc, nhưng đồng thời lại có chút vui mừng, giống như vốn muốn cho Dương Nghi đi xem rồi lại sợ nàng không xem, mà hôm nay nàng lại chủ động nói ra.

Thi thể kia cũng không hề rời khỏi Tào phủ, được an trí ở một chỗ sân hẻo lánh.

Lúc Tùy Tử Vân và Dương Nghi ra khỏi tiểu viện của Tào Phương Hồi, Tào quản sự ở cửa đang đáp lời hai người, hai người kia đều là nam tử, phía trước là một người thân hình cao lớn, ngoài bốn mươi tuổi, phía sau là một người là thanh niên dáng người gầy yếu khoảng hai mươi tuổi, khuôn mặt coi như tuấn tú, vẻ mặt u sầu.

Tùy Tử Vân nói: "Phía trước là đích tôn Tào đại gia, phía sau đó là nhị công tử, đúng rồi, ta chưa nói cho ngươi Tào Phương Hồi là nhị phòng* đúng không?"

*Con vợ lẽ.

Dương Nghi lắc đầu. Tùy Tử Vân nói: "Đợi lát nữa nói sau."