Chương 44

Về sau thường xuyên qua lại, mọi người đều quen thuộc, Tào Phương Hồi thỉnh thoảng cũng tặng chút ít ngựa tốt, yên ngựa, cỏ khô, thậm chí là rượu và đồ nhắm tới tuần kiểm ti.

Ban đầu Tùy Tử Vân còn đề phòng, sợ y có mưu đồ, về sau mới phát hiện y chẳng qua chỉ là người nhiệt tình, khác với những người khác, y cũng không có bất kỳ chuyện gì phi pháp, mà cho dù là người Tào gia có sai lầm gì kêu y cầu tình, y cũng không hề thiên vị mà đến Tùy Tử Vân và Tiết Phóng gây phiền phức.

Có một lần Tùy Tử Vân hỏi y vì sao không nói, Tào Phương Hồi trả lời: "Lúc trước nói ngưỡng mộ lữ soái, chẳng qua là lời khách sáo, nhưng hôm nay... càng ở chung, càng cảm thấy Thập Thất Lang đáng quý hiếm có được, ta... ta rất kính trọng. Ta sợ một khi ta mở miệng, hai bên ngay cả làm bạn cũng không làm được. Cần gì vì chút việc vặt, mà mất đi người bạn tốt."

Y đúng là một người cực kỳ tỉnh táo, cho nên ngay cả Tiết Phóng cũng liếc mắt nhìn y một cái, có đôi khi một số chuyện không liên quan đến vương pháp, phàm là có thể giúp, không cần Tào Phương Hồi mở miệng nhờ vả, Tiết Phóng đã bảo Tùy Tử Vân tạo thuận lợi cho y, thường xuyên qua lại, quan hệ giữa hai bên còn thân thiết hơn cả anh em ruột thịt.

Tùy Tử Vân nói với Dương Nghi, hai người đi đến cửa Tào gia.

Có một người đang vội vàng từ bên ngoài trở về, chợt ngẩng đầu nhìn thấy Tùy Tử Vân, vội vàng tới chắp tay: "Sao Tuỳ đội chính lại ở đây."

Tùy Tử Vân nói: "Tào quản sự sao mà vội vã vậy?"

Tào quản sự nhỏ giọng nói: "Từ sau khi nhị gia xảy ra chuyện, tam gia liền ngã bệnh, lúc trước uống thuốc lại càng nặng thêm, vừa rồi ta lại đi An Bình Đường hỏi thăm đơn thuốc."

Trong lòng Tùy Tử Vân khẽ động, nhìn về phía Dương Nghi bên cạnh: "Nếu nói đại phu, Dương tiên sinh bên cạnh ta chính là người hiếm có."

"Cái này...vị tiên sinh này cũng là đại phu?" Tào quản sự vội nhìn về phía Dương Nghi.

Dương Nghi hơi gật đầu.

Vị tam gia Tào gia này, chính là em trai ruột của Tào Phương Hồi, năm nay mới bảy tuổi, tên là Tào Mặc.

Từ sau khi Tào Phương Hồi mất tích, Tào Mặc ngày đó đã bắt đầu phát sốt, ban đêm khóc rống, lại thường xuyên mê man bất tỉnh, khóe miệng chảy nước miếng.

Mới đầu tưởng rằng là bị kinh hãi, nên gọi người đến cầu an, ai ngờ không có hiệu quả, vì vậy lại mời đại phu.

Đại phu thấy nó chảy nước miếng không ngừng, lại thường hay sốt cao, thần chí không rõ, nên chẩn đoán là bệnh thương hàn, vì thế phòng phong thông thánh tán, cộng thêm chu sa, thiên nam tinh các loại thiết phấn hoàn để hỗ trợ chữa trị.

Nhưng mà không có chút cải thiện nào.

Tào quản sự đi cùng, Tùy Tử Vân theo Dương Nghi vào Tào phủ.

Đến trong phòng Tào tam gia, nha hoàn đang bưng chén trà đã hết lui ra, thấy quản sự hỏi liền nói: "Lúc trước tiểu công tử tỉnh rồi, cứ nói khát nước, uống ba chén nước mới thôi."

Dương Nghi nghe vậy, tiến lên bắt mạch cho tiểu công tử: "Đây không phải là bị thương hàn, mà là do tỳ hư mà ra. Thuốc lúc trước không thể phục dụng nữa."

Tào quản sự trợn to hai mắt, Tùy Tử Vân gật đầu: "Vậy phải dùng thuốc gì?"

Dương Nghi nói: "Đi lấy thất vị bạch truật tán, ừm... bỏ mộc hương đi, không cần."

Tào quản sự nửa tin nửa ngờ, vội vàng gọi người đi bốc thuốc.

Tùy Tử Vân kéo ông, nói nhỏ vài câu, sắc mặt Tào quản sự nghiêm túc gật đầu. Tùy Tử Vân liền đi đến phía sau Dương Nghi: "Tiên sinh có muốn cùng ta đi xem phòng xảy ra chuyện của Tiểu Tào không?"

Tiểu viện của Tào Phương Hồi, ngay bên cạnh chỗ của Tào tam gia.

Sau khi sự tình xảy ra, cửa vẫn luôn được khoá, Tào quản sự gọi tên sai vặt tới mở khóa, tự mình lau mồ hôi trên trán, nhỏ giọng nói: "Thật ra mọi người trong phủ đều đang bàn luận, hoài nghi Tam gia nhà ta là bị ma ám, dù sao... nữ tử kia là bị nhị gia làm hại, bây giờ nhị gia chạy thoát, oan hồn bất tán tự nhiên đến quấy nhiễu đứa nhỏ."

Tùy Tử Vân nói: "Ai nói nữ tử kia là bị Tào nhị gia làm hại?"

"Cái này... không phải đã có văn cáo của hải bổ, muốn bắt nhị gia nhà ta sao?"

Tùy Tử Vân lạnh lùng nói: "Đó cũng là mời hắn trở về phối hợp điều tra. Chỉ là có chút nghi ngờ, nhưng chưa xác thực. Nếu còn có người nói như vậy, ngươi chỉ bảo hắn đến tuần kiểm ti để trả lời, hỏi hắn có phải thật sự nhìn thấy Tào Phương Hồi gϊếŧ người hay không!"

Tào quản sự thấy hắn ta không vui, nhất thời ngây người, vừa lúc người hầu cầm chìa khóa chạy tới, Tào quản sự liền quát lớn: "Vương Tứ! Ngươi chạy đi đâu rồi, để cho Tuỳ đội chính đợi cả buổi!"

Trên mặt người hầu kia đã toát mồ hôi: "Ma ma hậu viện bảo ta đi xách một thùng nước." Quay người mở khóa, tay lại run rẩy vô cùng.

Dương Nghi nhìn trên mu bàn tay gã không biết bị cái gì cào ra mấy vết trầy đỏ nhạt.