Chương 43

Đó là lần đầu tiên Tiết Phóng Tùy Tử Vân gặp mặt Tào Phương Hồi, chính là dưới tình hình sống còn này.

Tào Phương Hồi vừa lộ diện, liền cười trước, chắp tay về phía gian ngoài: "Tiết lữ soái, đã nghe đại danh từ lâu, hôm nay lần đầu gặp mặt, thất kính thất kính!"

Tiết Phóng lúc ấy không hiểu gia hỏa đầu đỏm dáng này có lai lịch gì, còn tưởng rằng là hạng người tham sống sợ chết, chỉ hừ lạnh một tiếng.

Tào Phương trả lời: "Ta là người Tào gia, chắc hẳn Tiết lữ soái biết Tào gia chúng ta..."

Y nhạy bén nhìn ra Tiết Phóng đã không còn kiên nhẫn cho lắm, liền lập tức đổi giọng: "Nhưng mà, ta nghĩ lữ soái và hai vị Mã gia có phải có hiểu lầm gì hay không? Mọi người cần gì đều giương cung bạt kiếm, không bằng xem ta chút tình mọn, lữ soái ngài lại giơ cao đánh khẽ, thả hai vị này một con đường sống? Còn có mọi người trong khách điếm này cũng có thể bình yên rời đi, bằng không mà nói, khiến cho hai vị làm ra chuyện gì không thể vãn hồi, đối với lữ soái ngài cũng không có gì tốt đâu."

Tiết Phóng vốn đã sớm muốn ngắt lời y, nhưng nhìn Mã Nhị vẻ mặt căng thẳng mà đề phòng, cùng với Mã lão đại sau lưng gã, Tiết Phóng liền bất động thanh sắc dịch bước chân: "Ngươi muốn ta thả bọn họ đi? Ngươi dựa vào cái gì?"

Tào Phương Hồi cười đáp lại, lại chắp tay: "Tiểu đệ thấy lữ soái mới đến Lệ Dương không lâu, vật tư khó tránh khỏi có chỗ thiếu sót, tiểu đệ tình nguyện quyên một ít ngựa, cỏ khô các loại, giúp đỡ tuần kiểm ti... tiểu đệ như thế chỉ vì để song phương vượt qua cửa ải khó khăn này, đừng huyên náo không thể vãn hồi mới tốt, mong lữ soái nghĩ lại."

Mã lão nhị vốn đang túm chặt lấy y, nghe y nói tình chân ý thiết, không khỏi hơi buông lỏng một chút.

Tiết Phóng lại giậm chân: "Hóa ra là ngươi muốn hối lộ công khai."

Tào Phương Hồi lập tức nói: "Không không không, lữ soái ngàn vạn lần chớ hiểu lầm, đây là tiểu đệ ái mộ cách làm người của lữ soái, cam tâm tình nguyện quyên tặng vật phẩm, huống chi lữ soái tiền đồ vô lượng, cần gì phải câu nệ vào thời khắc này? Nếu như hôm nay nơi đây có thương vong, chắc hẳn ngài cũng không dễ giải thích với các trưởng quan của tuần kiểm ti, tiểu đệ quả thật là suy nghĩ vì tiền đồ của ngài."

Tiết Phóng cụp mắt giống như suy nghĩ, Mã lão nhị thấy thế, trong lòng không khỏi vui mừng, liền quay đầu lại nhìn anh trai của mình, muốn xem anh trai của mình có chủ ý gì.

Ngay tại thời điểm ngàn cân treo sợi tóc này, Tiết Phóng đi đã tới bên cạnh Tùy Tử Vân, hắn ra tay nhanh như điện, rút đao của Tùy Tử Vân ra, vung về phía trước nhanh như điện quang hỏa thạch.

Thanh đao sáng như tuyết, xoay tròn dưới ánh mặt trời phóng về phía Mã lão nhị. Mã lão nhị vừa mới nhìn Mã lão đại, thì thấy Mã lão đại hé miệng, giống như kêu gì đó.

Cùng lúc đó trên cổ của gã chợt lạnh, Mã lão nhị cụp mắt xuống, đã thấy một vật gì đó lóe lên ánh sáng, cắt qua vai gã, không mất đà, trực tiếp bay thẳng đến Mã lão đại.

Cũng không ai biết đã xảy ra lúc nào, gần như chỉ trong nháy mắt, Mã lão nhị đã buông tay ngã xuống đất, Mã lão đại vốn xông về phía trước, thấy tình thế không ổn vừa muốn tránh, thanh đao mang theo máu kia đã lướt đến trước mặt, gã ta vội vàng quay đầu, lưỡi dao lướt qua gương mặt gã ta, kéo bay một mảng lớn da thịt.

Tào Phương Hồi cũng gần như là ở thời điểm Mã lão đại bị thương mới có phản ứng, y vội vàng nghiêng mình lui về phía sau, trước tiên là bế đứa nhỏ trên mặt đất lên, chật vật tránh sang bên cạnh.

Mà y còn chưa có đứng vững chân, Tiết Phóng vốn ở bên ngoài đã giẫm lên thi thể Mã lão nhị lướt vào theo.

Sau đó, Tùy Tử Vân hết lời khen ngợi Tào Phương Hồi ngay lúc đó lâm nguy không loạn, may mà có y dẫn dắt lực chú ý của huynh đệ Mã gia, mới có thể bắt được hai tên đó mà không tổn thương bách tính.

Tào Phương Hồi lại nhìn Tiết Phóng cười khổ nói: "Tiểu đệ nào có phải cái gì lâm nguy không loạn, chỉ là bởi vì đứa nhỏ kia... có chút giống đệ đệ nhà ta, cho nên không muốn nó bị thương, mới miễn cưỡng cùng lữ soái... vốn tưởng rằng lữ soái cũng là loại yêu tiền mà quan tâm con đường làm quan, tất nhiên sẽ đáp ứng điều kiện của ta, ai ngờ ta lại trở thành quân cờ của lữ soái, thật sự là ta xem thường lữ soái."

Khi đó Tiết Phóng cũng ở đây, nghe vậy nói: "Ngươi nói điều kiện gì?"

Tào Phương cười bồi nói: "Chính là hối lộ theo như lời của lữ soái, không nghĩ tới lữ soái thật sự là thanh quan hiếm có."

Tiết Phóng nói: "Tặc nhân đã bị diệt trừ, ngươi vậy thì không tính là hối lộ, nên đừng quên đưa đến tuần kiểm ti."

Tào Phương Hồi đột nhiên xao trúc cống, trợn mắt há hốc mồm.

Tùy Tử Vân ở bên cạnh đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương cười nói: "Trước hết ta đa tạ lòng tốt của nhị gia đối với tuần kiểm ti."