Chương 42

Cứng đối cứng mấy lần, đạo tặc huyện Lệ Dương biết vị Tiết lữ soái mới tới này không phải dễ chọc, dù sao bọn họ cũng là địa đầu xà, không dễ dàng giải quyết như vậy, âm thầm thương nghị liên thủ muốn lấy đầu Tiết Phóng, cũng phát lệnh treo thưởng.

Tiết Phóng mặc kệ những thứ đó, ngược lại dân chúng Lệ Dương biết vị lữ soái này là phúc tinh của Lệ Dương, đám tặc nhân mới có một cơn gió thổi cỏ lay, liền có người âm thầm báo tin cho tuần kiểm ti, sau mấy phen bị vạch trần, mấy tên thủ lĩnh đạo tặc chiếm cứ Lệ Dương nhiều năm kia xuống ngựa đầu tiên.

Sau khi Tiết Phóng xử lý người chướng mắt, lại hạ lệnh, phàm là bách tính có oan tình đều có thể đến tuần kiểm ti để khiếu nại.

Cho nên ở Lệ Dương này, nhắc tới Tiết lữ soái, đứa trẻ ba tuổi cũng biết vị quan gia tướng mạo như môn thần kia, là người dậm chân một cái có thể khiến tặc đồ sợ vỡ mật.

Lần đó, tuần kiếm ti biết được, huynh đệ Mã thị đang lẩn trốn khỏi địa phương đã xuất hiện ở khách điếm ngoại ô cách đó bảy dặm.

Huynh đệ Mã thị này vốn xuất thân là du côn, dựa vào bóc lột dân chúng vơ vét của cải, ba năm trước bởi vì nhìn trúng một ngư nữ, không thể đùa giỡn được, lại âm thầm bắt nữ tử kia đi, làm nhục ba ngày ba đêm.

Ngư nữ kia sau đó đã nhảy sông tự sát, trong nhà chỉ có một lão phụ, sau khi nghe được tin tức đi tìm huynh đệ Mã gia huynh đệ đòi công bằng, ngược lại bị đánh cho hấp hối, cuối cùng lại lưu lạc đầu đường xó chợ trở thành ăn mày.

Vốn tưởng rằng đời này không có đường báo thù, mãi đến khi Tiết Phóng đến, lão bá này nghe được tin tức, liền liều mạng trước khi chết đến tuần kiểm ti để tố cáo.

Tùy Tử Vân điều tra ra là thật, hơn nữa huynh đệ Mã gia cũng không phải lần đầu tiên phạm tội, bao năm qua không chỉ có một nữ tử bị hại.

Tiết Phóng phát lệnh truy nã, ai ngờ huynh đệ Mã thị tin tức linh thông, lại trốn trước một bước.

Lần này Tiết Phóng tự mình dẫn người ra khỏi thành, nhất định phải truy bắt được huynh đệ Mã thị để xử tử.

Huynh đệ Mã thị đã cùng đường, phát hiện quan binh đuổi theo, lại cưỡng ép bách tính trong khách điếm, uy hϊếp Tiết Phóng.

Lúc ấy tình hình vô cùng nguy cấp, Mã lão nhị chọn một đứa trẻ trong đám người, cứ như vậy tóm lấy, dùng dao kề cổ, đứa bé đó sợ tới mức oa oa khóc ầm lên, mấy lần gần như bị lưỡi dao cắt bị thương.

Tiết Phóng và Tùy Tử Vân chờ ở bên ngoài, vốn có thể xông vào khách điếm, nhưng đứa bé kia thế tất bị gϊếŧ chết trước, tràng diện nhất thời giằng co.

Vào lúc đó, bên cạnh có người chủ động đứng ra, nói là muốn đổi đứa trẻ đó, người kia chính là Tào Phương Hồi từ bên ngoài làm việc trở về.

Dương Nghi nghe đến đó cực kỳ kinh ngạc: "Hắn?"

Tùy Tử Vân nói: "Đúng vậy, lúc ấy bọn ta cũng rất bất ngờ, không biết hắn muốn làm cái gì, dù sao huynh đệ Mã thị kia cũng chưa chắc sẽ cho phép hắn như vậy, cho nên hành động này của hắn là đặt mình vào hoàn cảnh nguy hiểm. Cho đến khi..."

Đúng như Tùy Tử Vân nói, huynh đệ Mã thị dĩ nhiên là kẻ liều mạng, đặc biệt là khi bị đám người Tiết Phóng ở gian ngoài nhìn chằm chằm, giống như là linh cẩu bị sư tử hổ để mắt tới, hiện tại bọn họ chỉ muốn áp chế Tiết Phóng lui binh, cho bọn họ một con đường sống, nếu như không sống được, vậy cũng không ngại gϊếŧ thêm mấy tên làm đệm lưng.

Tào Phương Hồi lúc ấy đứng ra từ trong đám người, trước tiên nói ra thân phận, lại cười nói: "Hôm nay ta đi làm ăn mới trở về, quan hệ giữa Tào gia và quan phủ thì hai vị đều biết đến, lúc này ta còn hữu dụng hơn so với đứa nhỏ kia."

Huynh đệ Mã thị nhìn nhau, bọn họ đương nhiên nhận ra Tào Phương Hồi, Mã Đại nói: "Thì ra là Nhị gia, bọn ta nhất thời sốt ruột không thấy được tôn thần này của ngài, nhưng mà, sát thần Tiết Bất Ước mới đến, mặt hắn lạnh lùng lòng dạ độc ác, chỉ sợ sẽ không nể mặt các ngài."

Tào Phương Hồi trả lời: "Cái này cũng chưa chắc, quan gia cũng là người, hai vị chẳng qua là mong muốn sống sót, ta cũng không muốn có sơ xuất gì, không bằng để cho ta và Tiết lữ soái kia nói vài lời trước? Nếu như không có tác dụng, nói việc khác cũng không muộn."

Đây cũng là một biện pháp, Mã Nhị liền tiến lên, tóm lấy Tào Phương Hồi: "Tào nhị gia đắc tội, đúng như ngài nói, ngài dù gì cũng có mặt mũi ở huyện Lệ Dương, nếu như họ Tiết không buông tha bọn ta, vậy bọn ta đành phải giải quyết hết mọi chuyện, ngài muốn trách thì trách Tiết Thập Thất."

Gã áp giải Tào Phương Hồi vào đến cửa khách điếm, nhìn ra gian ngoài.

Lão đại Mã gia theo phía trước hai bước, bóp cổ đứa nhỏ: "Đừng kêu, còn kêu nữa ta sẽ gϊếŧ chết ngươi trước!"

Gã ta tự cảm thấy Tào Phương Hồi che ở phía trước, tạm thời không cần đứa nhỏ này nữa, huống chi đứa trẻ không hiểu chuyện, đôi khi còn giãy giụa, chẳng may thật sự gϊếŧ trước, chọc cho Tiết Phóng liều lĩnh, vậy ngược lại là chuyện xấu.