"Đây là..." Dương Nghi cắn môi.
Tùy Tử Vân nói: "Như ngươi đã thấy, Ngụy gia này làm mua bán, ngược dòng tìm hiểu trăm năm về trước, cho đến thế hệ này mới có xu thế thu tay lại, nếu không phải lão yêu vật kia có vọng tưởng muốn tạo Chúc Cửu Âm, chỉ sợ tội ác chồng chất của bọn họ sẽ không người nào biết được."
Nói xong, Tùy Tử Vân quay đầu lại nhìn về phía Miêu Viên Nhi: "Nếu không có ngươi, đứa bé này cũng trở thành ghi chép trong sổ sách này. Nếu như sổ ghi chép này truyền ra ngoài, để cho một số người ác độc nhìn thấy, lại càng lưu truyền nọc độc vô tận."
Dương Nghi thở dài một hơi: "Tuỳ đội chính, có thể đưa sổ ghi chép này cho ta không?"
"Được, ngươi muốn..."
Dương Nghi không đợi hắn ta nói xong, cất bước trở lại dưới mái hiên, trong bếp lò nấu thuốc kia vẫn còn sót lại chút lửa, Dương Nghi xé nát sổ ghi chép kia, ném vào trong ngọn lửa, ngọn lửa cuồn cuộn nuốt chửng toàn bộ những bức tranh hình thù ác tướng kia hầu như không còn.
Tùy Tử Vân gật đầu: "Thôi được, đốt đi là thỏa đáng nhất, để chấm dứt hậu hoạn."
Miêu Viên Nhi lưu luyến không rời, đi theo ông ngoại về nhà.
Mặc dù Miêu bang chủ có tội không thể tha, may mà ông bà ngoại của Viên Nhi cũng không bị liên lụy, hơn nữa hai vị trưởng lão giàu có, cũng rất yêu thương Viên Nhi, Dương Nghi yên tâm đưa tiễn Viên Nhi.
Chưa đến trưa, Tiết Phóng đã tỉnh lại, Dương Nghi tháo mảnh vải bịt mắt của hắn xuống, quơ quơ bàn tay trước mặt hắn: "Lữ soái thấy cái gì không?”
Tiết Phóng thản nhiên nói: "Ngươi đang quơ tay."
Dương Nghi ngạc nhiên: "Lữ soái thật sự thấy được?"
Tiết Phóng bất động thanh sắc: "Ta cảm giác được gió lạnh đập vào mặt. Không phải là ngươi đang quạt gió cho ta đấy chứ."
Dương Nghi dở khóc dở cười: "Ý là còn chưa nhìn thấy?" Trong lòng trầm xuống.
Tiết Phóng quay đầu lại hỏi Tùy Tử Vân có chuyện gì.
Tùy Tử Vân đang nghẹn một bụng lời nói: "Vẫn là chuyện của Tiểu Tào."
Trong lòng Dương Nghi đang tìm cách làm bước kế tiếp như thế nào, nghe được câu này, không khỏi chú ý.
Tùy Tử Vân cũng không có kiêng kỵ nàng, chỉ hơi hạ giọng xuống: "Ta đã phái người đi khắp nơi tìm Tiểu Tào, đáng tiếc lúc ta trở về vẫn không có tin tức, mà nữ thi kia... khám nghiệm tử thi kiểm tra thực hư, hình như nàng ta đã có thai."
Tiết Phóng khàn giọng: "Nàng ta là ai?"
Tùy Tử Vân nói: "Thời điểm phát hiện thi thể có vài con mèo đang gặm cắn, khuôn mặt nữ thi kia... tổn hại cực kỳ nghiêm trọng, vốn không thể xác định người nào, nhưng nha hoàn tên Hồng Nhi bên cạnh Tiểu Tào đã biến mất không thấy bóng dáng, cho nên tạm thời nhận định là nha đầu kia."
"Một nha đầu..." Tiết Phóng mấp máy môi, thật lâu mới nói: "Không phải ngươi đặc biệt vì chuyện này mới gấp trở về đó chứ."
"Ta còn chưa kịp nói," Tùy Tử Vân đang quan sát phản ứng của hắn, nghe vậy cười một tiếng: "Địch tướng quân đã phát lệnh điều động, lệnh cho ngươi trong vòng một ngày chạy về Lệ Dương, khôi phục chức quan, không được sai sót."
Dương Nghi ở bên cạnh nghe câu này, cảm thấy ngoài ý muốn.
Đôi mắt của Thập Thất Lang còn chưa hồi phục, gấp gáp rời đi như vậy, làm thế nào cho phải?
Nàng chỉ lo âu, không để ý đến khi Tùy Tử Vân nói đến điều lệnh, Tiết Phóng như có điều suy nghĩ nhìn về phía nàng.
"Lão hồ ly kia." Tiết Phóng gãi cằm, hắn ta vốn muốn xoa mắt, nhưng lại cảm thấy ngứa ngáy: "Ông ta không biết lão tử mù sao?"
Tùy Tử Vân cười nói: "Địch tướng quân hẳn là không biết, sở dĩ sốt ruột điều ngươi trở về, hẳn cũng là vì chuyện này của Tào gia. Dù sao Tào gia cũng là thủ phủ Lệ Dương, Tiểu Tào..."
"Ngươi muốn nói là, quan hệ của tiểu Tào và ta không tệ, chuyện này không ai dám ôm đồm?"
Tùy Tử Vân cười: "Ngươi đã nghĩ tới rồi, cũng không cần ta phải nói nữa, Thích Phong ngược lại nguyện ý đi làm, nhưng hắn là Trương Phi, không làm được việc thêu hoa. Quân lệnh của Địch tướng quân không thể cãi lời, nhưng đôi mắt của ngươi lại... vẫn nên suy nghĩ kỹ lưỡng làm thế nào để song toàn."
Lúc này Phủ Đầu lại gần: "Gia gia chúng ta là phải trở về kinh thành, làm sao còn trở về Lệ Dương?"
Tùy Tử Vân đã sớm để ý đến tiểu thiếu niên nhìn rất giảo hoạt này: "Ta nghe bọn họ nói có người của Tiết gia trong kinh thành đến, chính là ngươi? Không biết tại sao lại đến?"
Phủ Đầu ưỡn ngực: "Lão Hầu gia chúng ta tuổi đã lớn, thân thể không tốt, Thập Thất gia chúng ta trở về đương nhiên là lẽ phải."
Tiết Phóng không đợi Tùy Tử Vân trả lời, liền quát lớn: "Đi qua một bên."
Phủ Đầu bĩu bĩu môi: "Làm quý công tử thanh nhàn không làm, tội gì đến làm cái công việc khổ cực này chứ, bây giờ lại làm cho đôi mắt nhìn không thấy... haizz."
Tùy Tử Vân đưa mắt nhìn Phủ Đầu rời đi, hỏi Tiết Phóng: "Nếu thật sự trong phủ muốn gọi ngươi trở về, chỉ sợ kinh thành rất nhanh cũng sẽ có điều lệnh chứ?"