Nàng nói được một nửa, bỗng nhiên ý thức được Tiết Phóng vẫn không lên tiếng, hẳn là hắn đang nghe cuộc đối thoại giữa hai người bọn họ.
Dương Nghi biết Tiết Phóng nhạy bén phi thường, tuy nàng cảm thấy lời mình nói cũng không có gì không ổn, nhưng cũng lo lắng nói nhiều sai nhiều, hoặc là bị hắn ngửi ra cái gì đó khác lạ.
Phủ Đầu hầu hạ Tiết Phóng uống thuốc, sau đó đi tìm đồ ăn làm điểm tâm, hai thị vệ của Thập Thất Lang lại cùng lý chính mang thêm chút cơm hầm, bánh gạo, thịt muối, đậu phụ chiên, v.v..., vừa vặn bớt việc.
Lúc mặt trời mọc, Dương Nghi lại châm cứu mấy huyệt đạo gần mắt Tiết Phóng một lần nữa, mới thu tay lại, cha của Quang Nhi dẫn theo đứa nhỏ đứng ở cửa gọi nàng.
Nam nhân khẩn thiết mà ngượng ngùng nói: "Dương tiên sinh, hôm qua là ta bị quỷ che mắt, trách lầm ngài, may mà ngài tốt bụng y thuật lại cao, mới cứu được đứa nhỏ này một mạng, cũng là cứu cả nhà chúng ta, ta gọi nó tới dập đầu với ngài."
Không quá một đêm, Quang Nhi đã khôi phục bảy tám phần, giờ phút này quỳ trên mặt đất muốn dập đầu.
Dương Nghi vội đỡ nó dậy: "Quang Nhi là học trò của ta, dù thế nào ta cũng sẽ không thấy chết mà không cứu."
Cha Quang Nhi đưa cái rổ trong tay qua: "Đây là bánh ngọt hấp mà trời chưa sáng mẹ nó đã làm, còn có nấm khô trong nhà, một ít cá khô, tốt xấu gì ngài cũng đừng ghét bỏ."
Dương Nghi vốn muốn từ chối, nhưng lại biết rõ đẩy trở về bọn họ sẽ cảm thấy bất an, vì vậy nên nhận lấy: "Vậy ta không khách sáo. thay ta đa tạ tẩu tử."
Quang Nhi cùng cha của nó thấy nàng nhận, đều vui vẻ cười tươi, bởi vì biết Tiết Phóng đang ở đây, không dám ở lâu, hàn huyên vài câu rồi rời đi.
Bởi vì Dương Nghi thấy Tiết Phóng ngủ không sâu giấc, chuyện này không tốt đối với việc phục hồi mắt của hắn, lúc trước đã bỏ thêm vài quả táo tàu vào trong ấm thuốc giúp hắn dễ ngủ, quả nhiên, sau khi uống thuốc, Thập Thất Lang chậm rãi chìm vào ngủ say.
Mặt trời lên cao, Miêu Viên Nhi chơi đùa ở cửa kêu lên: "Đậu Tử về rồi! Đậu Tử, ngươi chạy đi đâu rồi?"
Đậu Tử từ bên ngoài chạy về, móng vuốt của chó đen dính đầy bùn đất màu đỏ tươi, nó lại quay đầu kêu hai tiếng về phía sau lưng.
Dương Nghi biết có người đến, đi tới cửa nhìn lên trên đường, đã thấy Tùy Tử Vân phong trần mệt mỏi, một ngựa đi đầu, phía sau là một chiếc xe ngựa, mấy binh sĩ đang đi tới nơi này.
Bên kia Tùy Tử Vân cũng đã nhìn thấy nàng trước: "Dương tiên sinh, con chó của ngươi ở đầu thôn... a, nó thật là hiểu người ta, chủ động dẫn đường cho bọn ta."
Lúc trước bọn họ đi qua cổng thôn, thấy lý chính đang tu sửa mộ phần mới, Đậu Tử nằm sấp bên cạnh phần mộ, thấy hắn ta mới theo tới.
Tùy Tử Vân đánh roi chạy tới: "Thập Thất như thế nào rồi?"
"Uống thuốc nên đang ngủ, sao Tuỳ đội chính trở về nhanh vậy? Có phải có việc gấp?"
"Cái này... không gấp." Tùy Tử Vân do dự: "Tốt xấu gì cũng để hắn ngủ thêm một lát."
Lúc này xe ngựa kia cũng dừng ở bên cửa, Tùy Tử Vân nhìn Miêu Viên Nhi sau lưng Dương Nghi, trên mặt lộ ra nụ cười, lại nói với Dương Nghi: "Ta từ Lệ Dương tới đây, vừa gặp được lão nhân gia này..."
Đang khi nói chuyện, một ông lão áo gấm râu dài từ trong xe ló đầu ra, Miêu Viên Nhi nhìn thấy, không thể tin được lớn tiếng reo lên: "Ông ngoại?"
Ông lão kia toàn thân phát run, trông thấy đứa trẻ, vội vàng bước từ trong xe xuống đất: "Viên Nhi!"
Miêu Viên Nhi nhảy nhót nghênh đón.
Tùy Tử Vân thấp giọng nói: "Miêu gia đã bị kê biên gài sản, lão nhân gia này nghe được tin tức nên chạy tới."
Ông lão đã ôm chặt Miêu Viên Nhi, nước mắt tuôn đầy mặt: "Ây da, ngươi thiếu chút nữa hù chết ông ngoại bà ngoại rồi, bà ngoại ngươi ở nhà nhớ ngươi, khóc đến mức sắp mù mắt rồi."
Trong sân, Phủ Đầu lặng lẽ đi tới cạnh cửa: "Viên Nhi sắp đi sao?"
Dương Nghi nhìn một già một trẻ kia: "Đây có lẽ là kết cục tốt nhất."
Tùy Tử Vân nghe được, sắc mặt có chút cổ quái, liền kéo Dương Nghi vào cửa.
Dương Nghi hỏi: "Chuyện gì?"
Tùy Tử Vân móc từ trong ngực ra một quyển sổ nhìn có vẻ hơi cũ kỹ, đưa cho Dương Nghi: "Đây là thứ tìm được ở thôn Tiểu Nguỵ."
Dương Nghi không biết vật gì, tùy tiện mở ra một tờ, đúng là một tấm bản đồ, bên cạnh có chú thích kỹ càng.
Bức tranh kia lại là một cái bình hoa, dài nhỏ, trong bình hoa cũng không có hoa cỏ, mà chỉ là một cái đầu mỹ nhân.
Dương Nghi cả kinh, xẹt qua những chữ kia, thấy viết là: Mỹ nhân phẫu. Bên dưới ghi chép cái gì lột da tách xương vân vân, nhìn thấy mà giật mình.
Nàng cố nén cảm giác khó chịu vội vàng lật qua, lại thấy một tấm khác là một con khỉ lông, cũng là một đứa bé nho nhỏ, nàng chỉ nhìn thấy cái gì như "chọn ba bốn tuổi" "máu nóng mà giáp trụ", nhưng không nhịn được nữa, toàn thân lạnh buốt, vội vàng khép lại.