Chương 36

Tào nhị gia - Tào Phương Hồi của Tào gia tại huyện Lệ Dương, đang lẩn trốn sau khi tàn nhẫn gϊếŧ chết một nữ tử.

Đó là một vụ án chưa được giải quyết, không có kết quả gì.

Nhưng mà đủ loại chi tiết về vụ án, lại là truyền miệng, dù sao ở kinh thành kỳ quái, vụ án này cũng quá mức nghe mà rợn cả người.

Một là liên quan đến nam nữ phong nguyệt, vốn đã khiến người khác chú ý.

Huống chi nghi phạm là Tào Phương Hồi, là người có quan hệ tốt với Tiết Phóng, càng thêm đề tài.

Mà để cho Dương Nghi khắc sâu ấn tượng, là trong vụ án này, ngoại trừ mèo con gặm nuốt mặt của nữ tử chết thảm kia hầu như không gì ra, còn có một điểm...

Nữ tử kia, đã có thai ba tháng.

Lúc này Dương Nghi rất muốn hỏi Tiết Phóng, Tào Phương Hồi rốt cuộc là nhân vật như thế nào, mà nàng lại nhớ lúc trước trên đường từ thôn Ngụy trở về, thời điểm Tùy Tử Vân bẩm báo với Tiết Phóng, Thập Thất Lang từng chính miệng khen ngợi Tào Phương Hồi là quân tử hiếm có.

Thế nhưng mà... Người phạm phải huyết án như thế, thật sự sẽ là quân tử gì sao?

Hoặc là nói người này là loại mặt người dạ thú, kỹ năng diễn xuất quá tốt, lừa cả Tiết Thập Thất Lang ư?

Tiết Phóng không nghe thấy Dương Nghi trả lời, lại nghe thấy tiếng chó sủa gà gáy phía trước ánh bình minh.

Hắn có thể tưởng tượng được trên đỉnh núi phía đông sắp nô nức nở rộ ra ánh sáng mặt trời chiếu sáng rực rỡ, sáng ngời tráng lệ, đáng tiếc hôm nay hắn không thể thấy được.

Mà so với những cái đó, việc này đối với Tiết Phóng mà nói, làm cho hắn càng cảm thấy hứng thú chính là người trước mặt.

Hắn cảm thấy rất kỳ quái, một câu hỏi đơn giản như vậy của mình, lại giống như làm khó Dương Nghi, hắn cảm giác được tâm sự nặng nề của nàng, có lẽ cơn ác mộng này, chính là nỗi khổ mà nàng không cách nào nói ra khỏi miệng.

Thập Thất Lang có chút tò mò, hắn cảm thấy Dương Nghi quả thực là một điều bí ẩn.

Hắn chưa từng gặp qua người giống như nàng, không nóng không lạnh chu đáo như vậy, đẩy một cái là ngã, mà lại có một chút mềm dẻo làm cho người ta không cách nào bỏ qua.

Trái ngược với khoái ý ân cừu như hắn.

"A, đúng rồi." Tiết Phóng không có chờ đợi nữa, chỉ nói: "Lúc trước ta chưa kịp nói, đó... thi thể của Thạch oa nhi, ta đã để lý chính Dung Đường dẫn người chôn ở bên cạnh phần mộ ban đầu của nhà bọn họ." Cùng nhau hạ táng, còn có khóa trường mệnh của Viên Nhi. Thứ mà Thạch oa nhi đã từng dùng cả tính mạng cũng phải bảo vệ.

Dương Nghi không cách nào che giấu sự kinh ngạc của mình, nàng trợn tròn hai mắt nhìn Tiết Phóng.

Tiết Phóng nghe ra tiếng nàng đột nhiên hít một hơi: "Đó dù sao cũng là người, không dễ tùy ý đốt. Ngươi cứ nói đi.”

Hắn vốn cho rằng Dương Nghi sẽ giữ im lặng.

Không ngờ hắn nghe thấy một tiếng "Đa tạ." Thật lòng thật dạ.

Tiết Phóng nhướng mày, lại tác động đến vết thương dưới mắt.

Điều khiến Dương Nghi không ngờ tới chính là, Tiết Phóng lại có chút lòng từ bi này.

Nàng cho rằng hắn sẽ không để ý “chuyện nhỏ” đó, trên thực tế, tuy rằng nàng cũng nhớ chuyện này, nhưng chuyện liên tiếp đón đầu mà đến làm nàng không cách nào phân thần, ngay cả chính nàng cũng là đang gắng gượng xử lý, lại không nghĩ rằng Thập Thất Lang lại có thể... Chu toàn như thế.

Nàng và Thạch oa nhi không thân cũng chẳng quen, chỉ là vô cùng tiếc thương cho đứa trẻ đáng yêu đáng thương kia đã chịu nhiều tra tấn như vậy.

Hiện giờ Miêu Viên Nhi được cứu về thành công, Tiết Phóng lại an trí cho đứa bé tại phần mộ tổ tiên Thạch gia, ít nhất, đối với đứa bé bất hạnh kia mà nói, xem như một tia an ủi.

Tên sai vặt ở bên trong cửa nghe một hồi lâu, không dám ló đầu ra.

Mãi đến khi thấy Dương Nghi chuẩn bị bưng ấm thuốc, y mới vội rón ra rón rén hiện thân: "Dương tiên sinh, để ta. Ngài nghỉ một lát, xem sắc mặt ngài cũng không tốt lắm đâu."

Dương Nghi gật đầu, di chuyển đến băng ghế nhỏ bên cạnh ngồi xuống, quay đầu nhìn thấy bạc hà nằm ngổn ngang góc tường, tiện tay hái hai lá.

Phủ Đầu nhanh nhẹn rót nước thuốc, vừa lấy lòng mà hỏi: "Dương tiên sinh, đôi mắt của gia bọn ta lúc nào thì hoàn toàn khoẻ lại? Ta chỉ có thể trông cậy vào ngài thôi."

Dương Nghi chớp chớp mắt: "Hôm nay nhìn vào tình hình mới có thể phán đoán." Nàng nói câu này đúng trọng tâm, bỗng nhiên hiểu ra ý tứ của Phủ Đầu: "Thuận lợi hai ba ngày là có thể thấy được hiệu quả."

Cuối cùng Phủ Đầu nặn ra một nụ cười: "Ở địa phương thế này, có thể tìm được đại phu cao minh như tiên sinh thật sự hiếm thấy, nếu ngài chữa khỏi cho Thập Thất gia bọn ta, ta sẽ dập đầu với ngài một trăm cái."

Dương Nghi không khỏi cũng cười cười: "Ta muốn đầu của ngươi làm gì, ta cũng ước gì đôi mắt của lữ soái mau..."