Biết ý qua loa của một câu này quá rõ ràng, Dương Nghi chuyển đề tài: "Lữ soái có đói bụng không?"
Tiết Phóng nói: "Sao vậy, ngươi biết nấu cơm?"
"Tại hạ... Trù nghệ không giỏi. Nhưng mà thấy hôm qua còn thừa một ít bánh ngọt, lữ soái có phải..."
Tiết Phóng hừ một tiếng: "Nhạt miệng quá, có thịt không?"
Dương Nghi nói: "Trước mắt lữ soái vẫn nên ăn kiêng thì tốt hơn. Dầu mỡ cay, thịt cá các loại, kiêng ba tới năm ngày là tốt nhất."
Tiết Phóng ai thán: "Con rắn kia chết thì chết thôi, để lại cho người ta rất nhiều phiền toái."
Dương Nghi vừa muốn cười, lại quay người đi ra, nhìn ấm thuốc.
Tiết Phóng nghe bước chân của nàng nhẹ nhàng, một lúc sau, hỏi: "Lúc trước ngươi nói ngươi ở nơi nào?"
Dương Nghi ngồi xổm xuống trước bếp lò, nhẹ nhàng cời lửa: "Sóc Châu Bác Thành."
Tiết Phóng nghiêng người về phía nàng: "Ta chưa hỏi vì sao ngươi lẻ loi một mình nhỉ?"
"Cái này thì chưa từng.”
"Vậy bây giờ hỏi."
Dương Nghi dừng tay lại, trầm mặc một lát, quay đầu lại nhìn hắn: "Lữ soái còn lòng nghi ngờ gì với ta sao?"
"Ngươi không trả lời lại hỏi ngược ta, chẳng lẽ ta nghi ngờ đúng rồi?"
Dương Nghi lắc đầu: "Không biết lữ soái nghi ngờ ta cái gì?"
Tiết Phóng một lần nữa tựa người vào ghế dựa: "Nếu không phải ngươi ốm yếu, ngay cả đứa nhỏ bảy tám tuổi cũng chưa chắc đánh thắng được, ta thật sự muốn hoài nghi ngươi là kẻ xấu cùng hung cực ác gì đó, có lẽ ở nơi khác phạm phải tội ngập trời, cho nên mới cố ý tránh né ở vùng hoang sơ vắng vẻ này."
"Cùng hung cực ác, tội ngập trời..." Dương Nghi ha một tiếng, cười đến ruột thắt chín lần.
Câu trước không liên quan gì đến nàng, về phần câu sau, đúng là đã bị Tiết Phóng nói trúng, kiếp trước, nàng không phải là bị liên lụy trong đại án mưu phản sao?
Tiết Phóng như thể tinh thần tỉnh táo: "Làm sao ngươi lại cười giống như là ta nói trúng vậy."
Dương Nghi nhìn ánh lửa nhảy nhót trong bếp lò: "Nếu đó là sự thật, lữ soái sẽ phải bắt ta về quy án."
"Vậy thì trước tiên ngươi phải nói thẳng với ta ngươi rốt cuộc đã làm những đại án gì."
Dương Nghi im lặng.
Bầu không khí tô đậm đến mức này, ngược lại nàng sinh ra vài phần ý trêu ghẹo, rất muốn bịa ra một số kỳ án đáng sợ để hù dọa tiểu Hầu gia cuồng vọng bất kham này.
Nhưng dường như Tiết Phóng cũng không coi lời nói của nàng là thật, hắn chậm rãi nói: "Trong tay ta dính máu người, mạng người, đã không biết bao nhiêu. Thế nhưng cho dù là ta, cũng không có cách nào mặt không đổi sắc đi cắt một người ra. Ngươi có biết bộ dạng lúc đó của ngươi như thế nào không, ta thật sự muốn..."
Nếu tướng mạo Dương Nghi hơi "Uy mãnh" hoặc là "xấu xa" dính vào một chút, Thập Thất Lang sẽ trừng trị nàng ngay lúc ấy.
Tư thế kia của nàng còn máu lạnh hơn cả đồ tể máu lạnh, khiến cho Tiết lữ soái và Tùy Tử Vân đã quen nhìn sinh tử đều kinh hãi.
Dương Nghi thản nhiên nói: "Cái này cũng không kỳ quái, lữ soái là tướng lĩnh, là phải ra trận gϊếŧ địch, ngươi chỉ cần gϊếŧ mà thôi. Nhưng đại phu cũng là tướng lĩnh, chỉ có điều là cứu chết phù nguy, mấu chốt là ở một chỗ "Cứu". Nhưng hai người có một chỗ giống nhau, đó chính là "Biết người biết ta trăm trận trăm thắng"."
Tiết Phóng không khỏi nghiêng tai lắng nghe: "Giải thích thế nào?"
Dương Nghi nói: "Ngài tự biết chiến trường của lữ soái, nhưng chiến trường của đại phu, là thân thể của người bệnh. Chỉ có cấu tạo xương cốt, máu lưu chuyển, thậm chí kỳ kinh bát mạch của cơ thể, mới có thể làm được rõ ràng..."
Nàng đột nhiên dừng lại.
Thì ra Dương Nghi phát hiện mình lại bắt đầu "nói chuyện rủ rỉ" với Tiết Phóng, nàng ảo não vặn vẹo tay của mình: Điên rồi, chẳng lẽ hai ngày nay không dạy trẻ con, lại bắt đầu thuyết giáo cho vị tiểu gia này?
Quả thực quên mất bản thân mấy cân mấy lượng, cũng quên ước nguyện ban đầu tránh đi mũi nhọn của hắn.
Tiết Phóng đang nghe rất cao hứng: "Tại sao không nói nữa?"
Dương Nghi chỉ có thể lại lần nữa chuyển đề tài câu chuyện, hàm hồ nói: "Ta nghĩ lữ soái vẫn nên dưỡng thần một chút, cái này đối với việc khôi phục đôi mắt của ngài cũng có chỗ tốt."
Tiết Phóng nói: "Không nhìn thấy, cũng không biết là mấy giờ.”
Hắn ngồi, lại thử hoạt động hai tay một chút, "Sớm biết tối nay chúng ta ngủ chung giường, ngươi cũng không đến mức đánh thức Viên Nhi."
Dương Nghi cảm thấy hắn đang nói đùa, nghiêm túc nhìn hắn một hồi, cuối cùng không dám tiếp chuyện này, chỉ nói: "Giờ Mão, thêm nửa canh giờ nữa trời sẽ sáng."
Tiết Phóng nói: "Vậy là không thể ngủ được nữa. Ngươi cũng không ngủ? Đúng rồi, ngươi còn chưa nói lúc trước ngươi mơ thấy cái gì thì sợ đến như vậy.”
Ấm thuốc phát ra âm thanh ùng ục, Dương Nghi muốn nói lại thôi.
Nàng biết rõ nàng mơ thấy cái gì.
Lúc này ở kiếp trước, nàng đã trở về kinh, mà chuyện thảm án xảy ra ở huyện Lệ Dương tại Châu Ki Mi này, là nương theo việc sau khi Tiết Phóng trơ về kinh... Nàng lục tục biết được từ trong miệng người khác.