"Vậy hôm nay là như thế nào? Rốt cuộc là gặp ác mộng gì mà sợ đến mức như thấy ma vậy?"
Trong tay Dương Nghi còn đang cầm một cái bánh, bị hắn nói một câu "Gặp ma", lại nghĩ tới những gì đã thấy trong giấc mơ, nhất thời không còn muốn ăn nữa.
"Sao lữ soái không ngủ nữa? Ta bị làm cho không ngủ được, hay là mắt có gì khó chịu?"
Nàng nói xong đi đến bên cạnh Tiết Phóng, cúi người cẩn thận nhìn mặt hắn, đồng thời bắt mạch cho hắn một cách tự nhiên.
Tiết Phóng cảm giác một bàn tay mềm mại đặt lên cổ tay mình, hắn đột nhiên nghĩ đến lúc trước thôn Ngụy đã nắm nhầm tay của nàng.
Lúc ấy hắn tưởng rằng là Tùy Tử Vân, trong lòng còn nói thầm: "Tùy ma ma này người cũng như tên, sao tay càng ngày càng mềm."
Nhất thời lại có chút không quá tự tại, ngay cả hương hoa lan trên người nàng dường như cũng toả ra càng nồng hơn.
Tiết Phóng đành phải dời lực chú ý: "Ta có một nghi vấn.”
Dương Nghi phát hiện mạch tượng của hắn ổn định, cũng không có gì đáng ngại, lại cẩn thận mở mảnh vải bịt mắt của hắn ra xem xét đôi mắt: "Mời lữ soái nói."
"Chỉ là..." Tiết Phóng cảm giác được đầu ngón tay ấm áp chạm vào mặt mình, làm hắn thất thần trong giây lát.
Ra dài ngữ điệu, cuối cùng cũng nhớ ra mình định nói gì: "Ta nghe nói chỉ có trẻ con hai nhà ăn cua, vì sao những người khác đều ngã bệnh? Nhưng ngươi lại dùng thuốc như vậy chữa khỏi cho họ. Vì lẽ đó nên ta không hiểu."
Dương Nghi ngạc nhiên, không nghĩ tới hắn lại còn nhớ rõ việc này, lại còn rõ ràng đối với những chuyện này như thế.
Đương nhiên nàng không biết thị vệ của Tiết Phóng đi theo nàng suốt dọc đường, một là vì bảo vệ nàng vẹn toàn, hai là bẩm báo về chẩn đoán và đủ loại phương thuốc của nàng cho Tiết Phóng.
"Ha." Dương Nghi cười.
Người trong thôn tin tưởng không chút nghi ngờ đối với phương thuốc của nàng, nếu đứa trẻ đều khoẻ, đương nhiên cũng không có ai đưa ra ý kiến nào khác.
Ngay cả đại phu đến mời đến lúc trước cũng xem nhẹ việc này, cũng không đề cập tới.
Nhưng lại không nghĩ rằng một "người ngoài nghề" lại chú ý tới.
Dương Nghi xem qua vết thương của Thập Thất Lang không có gì đáng ngại, lại quan sát màu sắc đồng tử: "Thật ra ngoại trừ Quang Nhi và đứa bé khác đã ăn cua, những đứa trẻ khác cũng không bị nhiễm bệnh."
"Hả?" Tiết Phóng khó hiểu: "Chẳng lẽ những tên kia đều giả vờ?"
"Cũng không phải đơn giản như vậy." Dương Nghi nói: "Con người đều có lòng tòng chúng, Quang Nhi bị bệnh nặng như vậy, thôn dân đều nhận định là do ăn thịt của Thanh Nhật đại ca đưa đến, tự nhiên đều lo lắng con cái nhà mình, các trưởng bối sốt ruột hỏi han, như lâm đại địch, bọn nhỏ không hiểu chuyện, liền cho rằng mình thật sự bị bệnh, cái gọi là lòng nghi ngờ sinh ám quỷ, không bệnh cũng cảm thấy có bệnh, không đau cũng cảm thấy đau."
Tiết Phóng chậc một tiếng: "Không ngờ như thế."
Dương Nghi nói: "Đúng vậy, ví dụ như ta đi xem cho Trần Trừng, mạch của nó như thường, cũng không có bệnh, những đứa trẻ khác cũng vậy, ta biết là bị "dọa bệnh" rồi."
"Bọn trẻ thối tha này, quá không hiểu chuyện, ngươi không có mắng bọn chúng."
Dương Nghi cười: "Sao lữ soái cũng nói những lời này, bọn họ mới vài tuổi, còn không biết đúng sai. Bị mấy người lớn hù doạ một phen, bọn chúng làm sao có thể không phản ứng chút nào? Đây cũng là chuyện thường tình."
Tiết Phóng cảm khái: "Tính tình ngươi quá tốt, nếu ta... cho dù không làm khó những đứa trẻ kia, cũng phải dạy dỗ người lớn một trận. Nhìn bộ dạng hô đánh hô gϊếŧ lúc trước của bọn họ, ngươi ngược lại lấy ơn báo oán. Đây cũng không phải tính khí của ta."
Dương Nghi nói: "Lữ soái tự có phong cách hành sự của lữ soái. Ta... làm sao có thể so sánh với ngài. Khụ."
Tiết Phóng nhướng mày: "Ta không thích nghe mấy lời này của ngươi nữa."
Dương Nghi cũng không hề giải thích với hắn nữa, chỉ ra đến gian ngoài, quạt bếp lên, một lần nữa đun mật rắn.
Mùi thuốc tản ra, Tiết Phóng nhíu mày: "Cái thứ thuốc này quá đắng, đừng nói uống, ngửi thôi cũng đủ làm cho người ta chịu."
"Lữ soái động đao lại không sợ, còn sợ uống thuốc đắng sao?" Dương Nghi nói, rồi lại đi tìm kẹo bột đậu mà hôm qua chưa ăn hết, nhặt được một viên, vốn định đặt vào trong tay hắn, nhưng nghĩ lại, vẫn là đưa đến bên môi hắn.
Tiết Phóng sửng sốt, chợt há miệng rồi ngậm lại.
Không cẩn thận đυ.ng trúng ngón tay nàng.
Dương Nghi cuống quít rút tay về, nhưng phản ứng lại thì tự cười mình đã chuyện bé xé ra to.
Tiết Phóng cắn viên kẹo trong miệng ra, một mùi hương thơm ngào ngạt tỏa ra khắp đầu lưỡi, hắn vẫn mạnh miệng: "Đây là đồ ăn của trẻ con."
Dương Nghi liếc nhìn mặt hắn, mỉm cười.
Tiết Phóng lại phát hiện: "Ngươi cười cái gì?"
Dương Nghi kinh ngạc với thính lực của hắn: "Không có gì."
Thật ra trong lòng nàng nghĩ, nếu như chỉ nhìn mặt của hắn, vẫn còn rất non nớt, không uy mãnh như đeo bộ râu quai nón giả lúc trước.