"Ta thấy ngươi không nghe thấy ta kêu, cho nên mới cố ý." Tiết Phóng rõ ràng là đang trêu đùa.
Thật ra Tiết Phóng cũng có chút không được tự nhiên, cái không được tự nhiên này lại không phải nằm ở loại suy tính như Phủ Đầu, mà thật sự là... Vị tiên sinh này dựa vào mình quá gần.
Thậm chí hắn còn có thể cảm giác được hơi thở khe khẽ của Dương Nghi, hơi thở ẩm ướt mập mờ hơi ngọt kia phả lên mặt.
Còn có... Dường như hắn có thể ngửi được “mùi thơm cơ thể” như có như không từ trong cổ áo Dương Nghi toả ra, nếu như nam nhân cũng có mùi thơm cơ thể.
Tiết Phóng không nghĩ ra từ gì khác có thể hình dung, loại mùi thơm này, làm cho Tiết Phóng nghĩ đến điểu lan hoa mà mình từng nuôi tên là Liên Biện Bạch Hạc.
Về phần ngọt kia, có lẽ là nàng mới ăn kẹo bột đậu xong.
Trong tâm lý phức tạp này, Tiết Phóng cảm giác mắt mình đang từ từ bị thứ gì đó sắc bén cắt ra, cảm giác da thịt rách ra, đối với người thường bị thương như cơm bữa với hắn, nhưng "vết thương" chậm mà cẩn thận như vậy, vẫn là lần đầu tiên.
Nhưng hắn vẫn vững như thái sơn.
Lưỡi dao của Dương Nghi rạch qua huyệt thừa khấp.
Lúc nàng dùng dao, đương nhiên cũng để ý đến phản ứng của thiếu niên, không thể không bội phục sức chịu đựng của Tiết Phóng.
Xoa huyệt vị, nặn máu đen ra, đắp thuốc mỡ, Phủ Đầu bên kia cũng đã nấu thuốc xong.
Ngựa không dừng vó bận rộn hai canh giờ, màn đêm càng ngày càng tối.
Thị vệ của Tiết Phóng dẫn theo lý chính Dung Đường đến thăm một lần, lý chính vốn là muốn mời Tiết Phóng đi nơi khác nghỉ ngơi, sau khi bị hắn từ chối, bọn thị vệ liền khiêng một chiếc giường trúc lớn tới, dù sao chỗ Dương Nghi chỉ có một chiếc giường hẹp.
Phủ Đầu ngược lại là một người có năng lực hầu hạ người ta, chạy trước chạy sau giúp Dương Nghi làm việc, lại thuận tay nấu chút cháo gạo.
Tiết Phóng đã dùng người thì không nghi ngờ, Phủ Đầu cũng nhận ra lúc trước mình quả thật đã hiểu lầm Dương tiên sinh, thế nên đặc biệt ân cần: "Tiên sinh ngủ đi, ta trông chừng gia bọn ta là được rồi."
Dương Nghi lo lắng, cách một khắc đồng hồ lại đi chẩn mạch Tiết Phóng, qua giờ Tý, cũng không có gì không ổn.
Nàng trở lại giường nhỏ của mình, tiểu nha đầu Viên Nhi đã ngủ trước, Đậu Tử ở dưới gầm giường, thấy Dương Nghi đi vào, liền ngẩng đầu cọ cọ chủ nhân.
Dương Nghi ngả người.
Chẳng bao lâu sau, trời đã sáng.
"Nhị gia." Nha hoàn ngáp một cái, đẩy cửa đang khép hờ ra: "Nhị gia? Nên tỉnh rồi..."
Đột nhiên nha hoàn ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc mà kỳ dị. Nàng ta nhíu mày, nghiêng đầu nhìn vào bên trong, lại bị một màn trước mắt làm cho sợ hãi không nói nên lời.
Thi thể nữ nhân quần áo không chỉnh tề ngã trên mặt đất.
Có mấy con mèo đang vây quanh nàng ấy, nhưng không phải là đang nũng nịu chơi đùa, mà là...
Cảnh tượng quá mức đẫm máu thảm thiết, làm cho nha hoàn mất nói không nên lời.
Nàng ta điên cuồng hét lớn, ngã nhào xuống đất, vừa lăn vừa bò ra ngoài.
Thì ra những con mèo đáng yêu ấy, giờ phút này đang liều mạng cắn nuốt mặt thi thể nữ nhân kia, xương trắng và hốc mắt trống rỗng đều lộ ra ngay trước mắt không hề che đậy chút nào, khốc liệt tàn nhẫn, khiến cho người ta giống như là đột nhiên bước vào mười tám tầng địa ngục.
"A! A a..."
Dương Nghi hồn bất phụ thể, kêu thảm liên tục.
Khi tưởng chừng như đã như tỉnh nhưng chưa tỉnh, nghe được tiếng trẻ con kêu khóc.
Trong nháy mắt, cửa phòng đột nhiên bị mở ra.
Tiết Phóng một tay đỡ cửa, lần mò xông vào: "Dương Dịch?!"
Tiếng khóc thảm thiết của bé gái, càng khiến Dương Nghi bị ma chướng, gần như không phân biệt được trong mơ hay là đã tỉnh dậy.
Mãi đến khi nghe thấy tiếng kêu đinh tai nhức óc của Tiết Phóng, mới đột nhiên tỉnh táo lại.
"Viên Nhi, Viên Nhi!" Dương Nghi kịp phản ứng, nàng không trốn, dang hai tay ôm lấy Miêu Viên Nhi bị mình dọa khóc lớn, cực kỳ áy náy trấn an: "Đừng sợ, là ta không tốt, đừng sợ, đừng khóc... ngoan."
Giọng nói của nàng đặc biệt gấp gáp và dịu dàng, quả nhiên thành công làm cho tiếng khóc của đứa trẻ hạ thấp xuống, bắt đầu khóc thút thít.
Trước cửa, Tiết Phóng nghe nàng nhẹ giọng an ủi, thiếu niên khẽ ngẩng đầu, lộ ra vẻ mặt nghi hoặc.
Vẫn còn một lúc nữa mới đến hừng đông, Dương Nghi đã không thể ngủ được nữa.
Nàng trấn an Viên Nhi, gọi Phủ Đầu đến nhìn đứa trẻ, tự mình đi ra ngoài.
Đầu tiên đi một vòng dưới bếp, phát hiện có chút bánh ngọt, tất nhiên là hôm qua Tiết Phóng sai người đưa tới, nàng cũng không kén chọn, xé một miếng bánh từ từ nhai ăn.
Bước ra khỏi cửa, thấy Thập Thất Lang đang ở nhà chính, nghe thấy động tĩnh của nàng, hắn hỏi: "Mỗi lần ngươi ngủ đều vật vã như vậy sao?"
Dương Nghi đầu tiên là lắc đầu, sau đó mới chợt ngộ ra hắn không nhìn thấy, liền nói: "Cũng không phải."