Tiết Phóng nói: "Ngươi cũng mệt mỏi quá sức, mới để ngươi ngủ thêm một lát, không ngờ ngươi còn nhàn rỗi nằm mơ.”
Xoay người, lại không cẩn thận đυ.ng vào cái bàn vuông nhỏ.
Dương Nghi vội vàng tới đỡ: "Xin lỗi."
Tiết Phóng dừng bước: "Lời xin lỗi này của Dương tiên sinh rất thường xuyên nha, xin lỗi ta như vậy sao?"
Dương Nghi thật sự tự cảm thấy xấu hổ: "Ta không nên ngủ lâu như vậy, nếu làm trễ nải việc trị liệu cho lữ soái, ta thật sự..."
"Bớt nói mấy lời này." Tiết Phóng lại hừ một tiếng, lơ đễnh nói: "Nếu thật sự như vậy, đó cũng là số mệnh của ta, có liên quan gì đến ngươi."
Dương Nghi vốn không dám nhìn thẳng vào hắn, lúc này ngẩng đầu nhìn kỹ mặt hắn: "Ta nhất định sẽ dốc hết toàn lực."
Nếu như không phải nàng, Tiết Phóng sẽ không gặp phải kiếp nạn này, hắn vốn là người khuấy động phong vân một tay che trời, thiếu niên buông thả không bị trói buộc nhất trên đời này, nếu bởi vì nàng mà trở thành một người mù...
Tiết Phóng nói: "Tiên sinh dĩ nhiên phải dốc hết toàn lực, nếu ngươi không chữa được, ta sẽ dựa vào ngươi cả đời."
Dương Nghi cười khổ.
Trong lúc nàng ngủ, hai thị vệ của Tiết Phóng mang đến vài thứ, Phủ Đầu và Viên Nhi đều tự ăn cơm, còn để lại một ít cho Dương Nghi.
Miêu Viên Nhi bưng một túi đồ, giơ cao cao: "Ca ca ăn cái này đi, rất ngọt."
Thì ra là chút kẹo bột đậu, nàng ngạc nhiên: "Nó từ đâu có vậy?"
Miêu Viên Nhi nói: "Thập Thất ca ca gọi người đưa tới. Ăn ngon lắm."
Dương Nghi nhặt hai miếng bỏ vào trong miệng, chỉ cảm thấy một mùi đậu thơm nồng đậm, ngọt ngào ngon miệng.
Nàng ăn cái này cũng không phải thèm ăn, chỉ là muốn nhanh chóng bổ sung thể lực khôi phục tinh thần.
Đối với đôi mắt của Tiết Phóng, trong lòng Dương Nghi đã sớm suy luận vô số nên bắt đầu như thế nào, nên lấy kim bạc đâm vào khắp các huyệt đạo ngư yêu, toản trúc, tinh minh, thừa khấp, bài xuất độc chướng, mật rắn kia, phải kết hợp với quyết minh, lá dâu, cây kim nhân để uống sau khi điều trị.
Lúc trước bởi vì tính toán đến việc này chưa chắc là một lần châm cứu có thể giải quyết, mà một khi châm cứu thì không thể gián đoạn, cho nên mới bôn ba trở về Dung Đường mới hành động.
Ai ngờ đầu tiên là bệnh của các đứa trẻ, nàng lại ngủ một giấc, đã chậm trễ thời gian quá dài.
Trước tiên, Dương Nghi phá vỡ mật rắn đã được bảo quản để lấy chút mật, trộn mấy loại thảo dược trộn với nhau rồi đun sôi, để cho Phủ Đầu và Viên Nhi ở bên ngoài trông ấm sắc thuốc.
"Ta vốn muốn lợi dụng ánh sáng mặt trời để động thủ, nhưng cuối cùng..." Nàng thắp nến, cởi vải bịt mắt Tiết Phóng xuống: "Lữ soái có thấy ánh sáng không?"
Tiết Phóng "Ừ" một tiếng nói: "Chỉ mơ hồ mà thôi.”
Dương Nghi lấy gói thuốc của mình ra, rút cây kim lông trâu mảnh nhất trong đó ra, nàng vốn muốn dặn dò Tiết Phóng lát nữa sẽ có chút đau, nhưng lại cảm thấy nói như vậy dường như quá xem thường hắn.
Vì vậy chỉ thấp giọng nói: "Mạo phạm."
Tiết Phóng nói: "Cấp bậc lễ nghĩa của ngươi thật sự rất nhiều.”
"Đừng nhúc nhích." Dương Nghi chỉnh lại cằm hắn, cẩn thận tỉ mỉ ngắm nhìn khuôn mặt thiếu niên.
Tiết Phóng muốn nói lại thôi, hơi hơi ngửa đầu, nghe lời bất động, mày kiếm đen nhánh sáng rõ, đôi mắt phía dưới mí mắt đã hiện ra một màu xanh đen, con ngươi vốn thần thái phấn chấn, dường phất đã phủ lên một tầng sương mù xám xịt.
Dương Nghi nhắm chuẩn huyệt đạo, trước tiên từ ngư yêu, nàng khẽ hít vào một hơi, châm xuống.
Tiết Phóng không phản ứng chút nào, giống như người bị đâm không phải bản thân hắn.
Dương Nghi ban đầu còn có chút lo lắng, nhìn hắn như thế, mới biết được nàng chỉ cần lo lắng cho chính nàng.
Bây giờ trong hai người bọn họ, người tâm không tĩnh chính là nàng.
Lần lượt đâm vào bốn huyệt đạo, y phục của Dương Nghi đã mồ hôi ướt đẫm, nhưng chỉ là trên huyệt tinh minh đã rỉ ra một chút vết máu màu đen.
Trong lòng Dương Nghi trầm xuống, cúi đầu nhìn gói thuốc của mình.
Nàng do dự lấy lưỡi dao mỏng như cánh ve, dài bằng ngón tay: "Còn phải mạo phạm lữ soái. Hãy nhịn một chút."
Kéo một cái ghế tới, tới gần Tiết Phóng, Dương Nghi dùng một tay ôm gáy hắn, tới gần.
"Ngươi làm gì vậy!" Người phát ra tiếng là Phủ Đầu.
Thì ra thiếu niên này lo lắng, len lén chạy đến trước cửa nhìn xem sao, thấy Dương Nghi như đang cưỡng ép "ôm" Tiết Phóng, tay nắm dao tới gần, mà Thập Thất gia của y lại bày ra bộ dạng vươn cổ chờ gϊếŧ, Phủ Đầu cả kinh nói: "Ngươi cầm dao làm gì?"
Lời còn chưa dứt, chợt nghe Tiết Phóng nói: "Đi ra ngoài!"
Phủ Đầu kinh hãi: "Thập Thất gia, hắn muốn hại ngài đó!"
Tiết Phóng quát: "Dương tiên sinh là đại phu, hắn biết mình đang làm gì, không cần ngươi nhiều lời."
Dương Nghi vốn đã chuẩn bị buông dao rồi.
Nghe Tiết Phóng nói, lại có chút vui mừng khó hiểu: "Là ta không tốt, phải để cho lữ soái chịu thêm một đao."