Chương 29





Một sĩ quan phụ tá bên cạnh nói: "Thích soái, nghe nói là trước khi Tiết lữ soái hôn mê đã dặn dò, có thể khiến hắn nhìn bằng con mắt khác, nhất định là vô cùng đặc biệt..."





"Ta không cần biết người phi phàm là loại quỷ gì, nếu Thập Thất có xảy ra sơ xuất..." Y quay đầu lại nhìn thôn Tiểu Ngụy còn chưa được ánh sáng sớm chiếu rọi, lộ vẻ âm trầm: "Đi truyền mệnh lệnh của ta, để bọn nhãi con mở to mắt giám sát chặt chẽ từng lối ra, lão tử muốn một con gà trong thôn Tiểu Ngụy này cũng không bay ra được!"





Dương Nghi trên lưng ngựa bị lắc lư muốn ngất đi, nàng rất tự biết mình, bản thân vốn là sức khoẻ yếu, liều mạng xóc nảy như vậy, chờ đến nơi, đừng nói cứu người, chính mình chỉ sợ không ổn trước.





Tùy Tử Vân này sợ là công dã tràng lấy giỏ trúc múc nước.





Ai ngờ nàng cũng đánh giá thấp Tùy Tử Vân, Tùy đội chính đang bận rộn mà có trật tự, ngay từ lúc trên đường trở về, đã bảo binh sĩ đến thôn mượn ngựa lúc trước tìm một chiếc xe ngựa đơn sơ, bảo nàng đổi xe.





Dương Nghi cũng không vì vậy mà dễ chịu hơn chút nào, trong lòng nàng tràn đầy suy nghĩ đều là Đậu Tử, không biết tình hình của nó như thế nào.





Khi xe ngựa dần dần chậm lại, Dương Nghi nghe được ngoài xe có người la hét ầm ĩ, giọng Tùy Tử Vân xen lẫn trong đó: "Để Dương tiên sinh đi xem trước rồi nói sau cũng không muộn."





Dương Nghi biết đã đến nơi rồi, vén rèm vải rách trên xe lên nhìn ra ngoài, trong lòng run lên.





Bên ngoài ven đường có rất nhiều binh lính đứng thẳng, cờ phấp phới, khí thế kinh người.





Dương Nghi đang không rõ ràng cho lắm, đứa mắt nhìn sang, đột nhiên nhìn thấy mấy cây cọ phía sau bọn lính cùng với ruộng hoa cải dầu cách đó không xa.





Nàng lập tức biết Thập Thất Lang nhất định đã tìm được chỗ, chỉ không biết lại xảy ra chuyện gì.





Xe ngựa dừng lại trước hội trường của thôn Tiểu Ngụy, mà trong tiền đường, chật ních binh tướng mặc áo giáp, hơn phân nửa đều là hạng người khôi ngô, vốn đang cao giọng thấp giọng la hét ầm ĩ, lúc Dương Nghi xuống xe, mọi người lặng ngắt như tờ, tất cả mọi ánh mắt đều tập trung lại.





Tùy Tử Vân nặn ra một nụ cười trên mặt: "Dương tiên sinh, đắc tội rồi, mời vào buồng trong."





Dương Nghi cụp mắt xuống: "Không dám."





Các binh tướng chủ động tách ra hai hàng, Dương Nghi đi ở giữa bọn họ, cảm giác mình giống như đi ở trong rừng cây hình người, mỗi người đều như hổ rình mồi, từng luồng ánh mắt như mũi tên vô hình rơi vào trên người nàng.





Thập Thất Lang nằm trên giường La Hán trong phòng nghị sự.





Bên cạnh chính là quân y của tuần kiểm ti, đang xoa tay không ngừng, khuôn mặt thon gầy giống như quả mướp đắng muốn vắt ra nước, nghe thấy động tĩnh bên ngoài, quân y quay đầu lại, nhìn thấy Tùy Tử Vân và Dương Nghi tiến vào, trong mắt y lộ vẻ kinh ngạc.





Thì ra quân y lúc trước đã nghe nói Tùy Tử Vân đi tìm cứu binh rồi, vốn tưởng rằng sẽ là một lão đại phu rất có kinh nghiệm, nhưng không nghĩ tới lại là một người vẻ mặt ốm yếu như vậy... Lại còn non nớt như thế.





Quân y nghẹn họng nhìn trân trối, Tùy Tử Vân thì vội vàng tiến lên hỏi thăm tình hình, quân y đành phải nói thật: "Tuy trên người lữ soái có nhiều vết thương, nhưng không đến mức có trở ngại, cũng đều xử lý qua rồi, vừa rồi lại cho lữ soái ăn Khϊếp Độc Tán, chẳng biết tại sao vẫn hôn mê bất tỉnh..." Nói xong lại quét mắt nhìn Dương Nghi, chần chừ hỏi: "Vị này chính là... không biết tôn tính đại danh?"





Dương Nghi vừa nghe quân y nói, vừa nhìn về phía Thập Thất Lang trên giường, thấy hắn nhắm nghiền hai mắt, trên mặt tựa như bao phủ một tầng hắc khí nhàn nhạt, trên quần áo có vết máu lớn, cánh tay phải trần lộ ra bên ngoài, vết thương trên bả vai đã được xử lý thỏa đáng, buộc băng gạc lại, nhưng chỗ khuỷu tay có vết thương mơ hồ lộ ra.





Dương Nghi lúc ho khan cúi đầu nhìn kỹ, thấy là mấy vết máu, nhưng hình dạng có chút kỳ quái, giống như bị dùng lưỡi dao cắt ra nửa vòng tròn, nhưng vết thương không tính là lớn, hơn nữa sắp xếp vô cùng chỉnh tề.





Dương Nghi quay đầu nhìn về phía Tùy Tử Vân: "Đội chính Tùy không nói lời nào đã kéo ta đến đây, sợ là một hồi phí công rồi."





Tùy Tử Vân lại bắt đầu cười: "Dương tiên sinh chưa bắt mạch nhìn kỹ, cần gì nói lời này, nếu đã đến đây..."





Dương Nghi không cho hắn ta nói xong: "Vị quan gia này đại khái là bị rắn rết gây thương tích, ta hiểu biết rất ít về phương diện này, nếu ngay cả đại phu có kinh nghiệm cũng không thể làm gì được, ta thì tính là cái gì? Bảo ta tới không phải là cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng sao.”