Tùy Tử Vân nhìn theo ánh mắt của gã: "Đây là, Chúc Cửu Âm? Tại sao lại thờ phụng cái này!"
Chúc Cửu Âm là một loại thần thú được ghi lại trong Sơn Hải Kinh, mặt người thân rắn, còn có tên là Chúc Long, Hỏa Tinh, nhưng chưa bao giờ nghe nói đến thế nhân sẽ thờ phụng vật này.
Ngụy Đại nghe hắn ta nói "Chúc Cửu Âm", càng run rẩy, thản nhiên nói: "Không thể mạo phạm, đó là, là Long thần..."
Đồng tử của Tùy Tử Vân co rụt lại: "Long Thần gì chứ, ta hỏi lại ngươi lần nữa, người ở đây đâu!"
Ngụy lý chính không đáp, xoay người chậm rãi bò ra ngoài, Tùy Tử Vân nổi giận hung hăng đá gã qua một bên, đang định đi tìm, ánh mắt nhìn đến, đột nhiên cảm thấy Chúc Cửu Âm trên bức họa dường như đang di chuyển.
Tiếng xào xạc, tí tách tí tách, bên ngoài giống như bắt đầu có mưa rơi.
Dương Nghi ghé vào bên cạnh bàn bát tiên cũ nát, bởi vì ngày hôm nay quá mức mệt mỏi, đã chìm vào giấc mộng.
Tiếng chó sủa dồn dập làm nàng bừng tỉnh.
Cùng lúc đó, một tiếng "bốp" giòn vang, làm bốn người trong miếu Long Vương giật mình tỉnh lại.
Dương Nghi ngẩng đầu, theo tiếng nhìn về phía sau, lại nghe thấy một binh sĩ kêu lên: "Rắn, là rắn!"
Nàng bất giác dựng cả tóc gáy, cả người đứng bật dây, nhìn chung quanh.
Khí hậu ở Châu Ki Mi bốn mùa ẩm ướt, thứ không thiếu nhất chính là hổ báo rắn rết, hổ báo tuy đáng sợ, nhưng rất ít khi đến chỗ ở nhiều người, duy chỉ có rắn rết là ở mọi chỗ không thể phòng bị.
Dương Nghi lúc trước sau khi định cư ở Dung Đường, nàng đã rải một ít hạt giống cây bóng nước, dã quyết minh ở xung quanh hàng rào, hai loại thực vật này đều có công hiệu xua rắn, trong đó dã quyết minh còn là một vị thuốc, có thể giải độc tiêu sưng, trị các bệnh lở loét.
Không bao lâu sau, một binh sĩ giơ đao lên, ném một con rắn nhỏ ném ra ngoài, hùng hùng hổ hổ nói: "Cái chỗ chết tiệt này không phải của người ở, nửa đêm canh ba còn có ngói rơi xuống, may mà không đập trúng đầu."
Một người khác nói: "Con chó này ngược lại rất nhanh nhạy, hơn phân nửa là nghe thấy rắn trên nóc nhà, lúc này mới kêu lên."
Hai người bị đánh thức, ngáp một cái, đi tới cửa nhìn ra phía ngoài: "Mưa này coi như cũng được, không quá lớn, chỉ là không biết đội trưởng bọn họ hiện đang ở đâu."
Lúc này đã hơn nửa canh Dần, sắc trời hơi sáng.
Đậu Tử thì chạy đến bên cạnh Dương Nghi, nhẹ nhàng liếʍ liếʍ mu bàn tay của nàng, tựa như là đang trấn an nàng.
Dương Nghi sờ sờ đầu Đậu Tử, không còn buồn ngủ, liền đi xem người bị thương kia.
Binh sĩ kia bị thương nặng ở cánh tay, trước đó mơ mơ màng màng, lúc này cũng đã tỉnh lại, bởi vì chỗ bị thương cực kỳ đau nhức, không khỏi cúi đầu kêu rên hai tiếng.
Lúc trước Dương Nghi là bị không nói một lời "mời" đến, huống chi xử trí những vết thương này cũng không phải là sở trường của nàng, nàng rất không tình nguyện, nhưng nếu đã chấp nhận, thì không có lý nào lại bỏ lại.
Tối nay nếu nàng kiên trì, có lẽ Thập Thất Lang sẽ thả nàng trở về ngủ, chỉ là trong lòng nàng hiểu rõ, người bị thương vẫn chưa thoát khỏi hiểm cảnh, nếu có chuyện gì, mình ở gần cũng tiện trông.
Quả nhiên, thương binh này sắc mặt ửng đỏ, môi khô nứt, Dương Nghi kiểm tra mạch tượng và trán của y, sau đó gọi hai binh lính kia lại đây, gọi một người trong đó trông coi, người còn lại theo mình về nhà một chuyến.
Hai tiểu binh này bởi vì ban ngày gặp qua "Bản lãnh" của nàng, huống chi Thập Thất Lang trước khi đi lệnh cho bọn họ nghe theo phân công, cho nên không dám thất lễ, chia nhau làm việc.
Đốt đèn l*иg trở lại trong nhà tranh, Dương Nghi lật hai gói thuốc viên, hái một ít lá bạc hà, lấy thêm một ít mật ong, cơm nếp và mấy miếng thịt lúc trước ăn chưa hết, rồi quay trở lại miếu Long Vương.
Trước tiên nàng bảo tiểu binh mang chút nước đến, còn mình thì đem cơm nếp và thịt hoẵng cho y ăn hai miếng, cho y ăn chút nước, sau đó trộn mật ong với bạc bà, cho thương binh kia uống hai viên thuốc giảm nhiệt.
Thương binh kia trong mơ mơ màng màng, cảm giác trong miệng ngọt lành lạnh, vô cùng hưởng thụ, nên lẩm bẩm nói: "Đa tạ."
Y mở to mắt nhìn về phía Dương Nghi, trong mơ mơ màng màng lại thấy không rõ lắm, chỉ nhìn thấy một khuôn mặt trắng như ngọc, mặt mày thanh tú.
Thương binh liền nói: "Không dám làm phiền... Lữ soái."
Dương Nghi nghe thấy lời này, cũng không hiểu: "Lữ soái?"
Thương binh hàm hồ hồ nói: "Lữ soái tất nhiên là lữ soái... Tiết, Tiết lữ soái..."
Trái tim Dương Nghi co thắt lại: "Ngươi nói cái gì?"