Cánh cửa trước mặt Ngụy Đại rất dày, gã gõ mấy cái, bên trong mới có người trầm trầm hỏi: "Ai?"
"Là ta, nói cho lão thái gia, có việc gấp."
Người bên trong xì xào một tiếng, tiếng bước chân nặng nề vang lên, không bao lâu, người kia đi rồi quay lại, cánh cửa mở ra.
Thập Thất Lang từ xa xa nhìn Ngụy Đại đi vào cửa, người bên trong cửa lại cẩn thận đóng cửa lại, hắn liền lách qua bức tường sắt, từ tường viện đối diện lên nóc nhà, cân nhắc khoảng cách giữa hai nóc nhà một chút, Thập Thất Lang hít sâu một hơi, tung người nhảy lên!
Cả người giống như một con cú đêm trong đêm tối, từ nóc nhà bên này trực tiếp tung người qua đối diện, lúc hai chân chạm xuống đất, "cạch" một tiếng, giẫm động một miếng ngói.
May mà lúc này Ngụy Đại đang bước lên bậc thang, quay về phía cửa nói: "Cha, là con."
Cửa cọt kẹt một tiếng mở ra.
Thập Thất Lang hít một hơi, lặng lẽ lướt qua nóc nhà, cùng lúc đó mũi ngửi được một mùi tanh hôi nhàn nhạt, hun hắn cực kỳ khó chịu.
Đêm khuya yên tĩnh, trong phòng thanh âm nói chuyện lúc có khi không.
"Cha," Ngụy lý chính nói: "Người của tuần kiểm ti đột nhiên... nói là con khỉ kia..."
Một giọng nói già nua khàn khàn nói: "Không phải đã... ngươi sợ cái gì?"
"Người tới trông khó đối phó, con lo lắng bọn họ..."
"Là ngươi ngu xuẩn! Bọn họ chưa chắc là có chứng cứ rõ ràng, chỉ là lừa ngươi, ngươi lại mắc bẫy..." Giọng nói già nua kia cao hơn một chút: "Huống chi là chứng nhận chết không có chứng cứ... nếu bọn họ nhanh chóng tìm được nơi này, trừ phi là thần tiên!"
"Vậy, chẳng lẽ bọn họ tới là để tống tiền?" Giọng nói của Nguỵ lý chính khoan khoái hơn, nói: "Nếu như vậy..."
Thập Thất Lang vừa nghe, vừa từ nóc nhà nhảy xuống phía dưới, đi tới cửa phòng.
Hắn vốn muốn nghe càng tỉ mỉ hơn chút ít, ai ngờ vừa mới dừng lại, liền nghe được tiếng “rít” rất nhỏ.
Thập Thất Lang còn chưa nghĩ kỹ đó là cái gì, thân thể đã theo bản năng làm ra phản ứng.
Ngay lúc hắn chuẩn bị lách mình, từ dưới mái hiên từ từ bay lên một cái "đầu người", không có cơ thể, chỉ là cái đầu trống trơn, khuôn mặt quỷ dị trắng bệch, đôi mắt dữ tợn nhìn chằm chằm Thập Thất Lang.
Nếu là người khác, đêm khuya gặp phải tình huống như vậy trong một ngôi nhà kỳ lạ, sợ là bị hù chết khϊếp ngay lập tức.
Mặc dù Thập Thất Lang can đảm hơn người, nhưng trong nháy mắt cũng dựng tóc gáy.
Hắn nín hơi nhảy lên, dưới chân dùng hết lực, mái ngói phát ra tiếng rầm rầm, trượt xuống đất, vỡ nát thành từng mảnh.
Mà đầu ma kia nhoáng một cái giữa trời, với một loại góc độ không thể tưởng tượng vọt tới Thập Thất Lang.
"Xì xì... rít..." Tiếng động quái dị rất nhỏ của truyền vào trong tai.
Thập Thất Lang nheo mắt lại, dời mắt xuống dưới.
Phía dưới mặt quỷ này, là bóng dáng màu đen to bằng cánh tay, chỉ là biến mất trong bóng đêm, nhất thời không thể nhìn rõ.
Nhưng chính trong cái thoáng nhìn này, Thập Thất Lang phản ứng lại: Đây nào phải một cái đầu người, đây đúng là một con rắn lớn.
Loại rắn này được gọi là rắn đầu muôi cơm, còn được gọi là rắn cổ dẹt, bởi vì cổ vừa mỏng vừa rộng, giống như một cái muôi thật lớn cho nên được đặt tên như vậy. Lúc nó đứng thẳng, cái cổ mỏng manh của nó mở ra, một mảnh trắng tuyết, cộng thêm điểm lấm tấm quỷ dị, nhìn qua giống như một cái mặt quỷ.
Con rắn độc này tấn công về phía Thập Thất Lang, trong chớp mắt, Thập Thất Lang trở tay rút đao.
Bên tai lại nghe được trong phòng phía dưới thì thầm nói chuyện vội vàng, sau đó cửa phòng vang lên tiếng động, có người chạy ra.
Mọi thứ xảy ra cực nhanh, Thập Thất Lang biết hành tung bại lộ, cũng không cần ẩn giấu nữa, lưỡi dao sáng như tuyết chém về phía cái đầu muôi cơm kia, bản thân hắn như gió, mũi chân nhón một cái, từ nóc nhà nhảy thẳng xuống mặt đất, chặn ngay trước người kia.
Người đi ra chính là Ngụy lý chính, gã khẩn cấp dừng bước, mặt như màu đất, hốc mắt hãm sâu tràn đầy sợ hãi, nhìn Thập Thất Lang trước mặt: "Ngươi, ngươi..."
Đang run rẩy nói không ra lời, trên nóc nhà lại "bụp" một tiếng, có đồ vật lăn xuống.
Ngụy Đại giống như chim sợ cành cong, thân bất do kỷ quay đầu nhìn lại, còn kinh ngạc kêu lên một tiếng.
Thì ra thứ rơi xuống đất, đúng là một cái đầu rắn to lớn máu chảy đầm đìa, mặc dù đã rơi xuống đất, nhưng dữ tợn đáng sợ hơn lúc trước, hơn nữa còn chuyển động như thể muốn cắn người một cái.
Ngụy Đại sợ tới mức cuống quít lui về phía sau, bất ngờ thân rắn không đầu trên mái hiên vẫn đang vặn vẹo dữ dội, từ trên lăn xuống đập vào trên người gã.