Chương 21





Tùy Tử Vân cười nói: "Được rồi, lại là ta quan tâm vô ích."





Một tay phụ tá bên cạnh hắn ta nhỏ giọng nói: "Nếu không sao bọn họ lén gọi đội chính ngài là "Tùy ma ma" chứ, chính là chuyện lớn chuyện nhỏ, thích lải nhải thích quan tâm."





Tùy Tử Vân quát lên: "Còn dám nói bậy, trở về ngươi sẽ biết tay."





Bọn họ ở thôn nhỏ phía trước, tìm được lý chính mượn mấy con ngựa xấu.





Những con ngựa có nguồn gốc bản địa tại Châu Ki Mi này, con nào cũng nhỏ bé, mặc dù dáng dấp không vừa mắt nhưng cước lực lại cực kỳ vững vàng, sức chịu đựng tốt hơn, không quá nửa canh giờ, đã đến dưới chân núi Kê Quan.





Giờ phút này đã qua giờ Tý, cả ngọn núi dường như đều rơi vào giấc ngủ say, xanh tươi khắp núi vào ban đêm đều thành đen kịt, nhìn kỹ, màu đen kia lại không chỉ có một, mà là tầng tầng lớp lớp, hoặc sâu hoặc nhạt, mà ở trong chỗ sâu cạn đậm nhạt này, thỉnh thoảng truyền ra tiếng kêu giống như cú đêm như thể đang cười, thậm chí thỉnh thoảng có dã thú không biết tên phát ra một tiếng gào thét dọa người.





Thập Thất Lang ở trên ngựa nhìn xung quanh, mơ hồ có thể thấy được ở chân núi Kê Quan, có mấy bụi cây có màu sắc hơi nhạt, hắn đánh ngựa lao về phương hướng đó, Tùy Tử Vân và mọi người theo sát phía sau.





Dưới ánh trăng, phiến lá cọ như quạt hương bồ bung xõa, ánh trăng chiếu xuyên qua khe hở của tán lá, cũng chiếu lên những nụ hoa vàng sữa như báo đốm đang buông thõng trên thân cây.





Một tên phụ tá xoay người xuống ngựa, tiến lên hái một cái nụ, Thập Thất Lang tách nó ra, bên trong là từng hạt vàng óng nhỏ li ti như trứng cá hoặc như hạt gạo.





Ký ức đột nhiên xuất hiện, Thập Thất Lang nhớ tới lúc ban ngày mở dạ dày của đứa nhỏ ra, nhìn thấy trong đống bột nhão có từng mảng lớn hạt giống như trứng cá chưa tiêu hóa, thì ra...





Tùy Tử Vân nhìn sang một chút: "Đây là... buông hoa cọ mà Dương Dịch nói?"





Những thứ trong dạ dày kia chính là manh mối, thời điểm Dương Nghi sửa sang lại thi thể đứa bé kia, cẩn thận rửa sạch tạng phủ bị lộ ra ngoài, bao gồm cái dạ dày bị xé rách kia, lúc ấy nàng phát hiện, ngoại trừ một ít đồ vật tiêu hóa nhìn không ra cái gì ra, còn có những hạt vàng còn sót lại trong đó, cùng với một ít trái cây vỡ vụn.





"Ta vốn tưởng rằng những thứ đó là ngô, nhưng nhớ rõ có một chút dính ở trên tay, xúc cảm lại rất khác với ngô." Dương Nghi cố gắng nghĩ lại: "Ta nhớ lúc trước ở trong nhà Thanh Nhật đại ca người Nghệ từng gặp qua thứ này, đó gọi là tông bao."





Cái gọi là tông bao chính là nụ hoa mọc ra trên cây cọ, nụ hoa chưa nở là một loại quả có thể ăn, có ngọt, có đắng, sống hay chín đều có thể ăn được.





"Vậy thì sao?" Tùy Tử Vân lúc ấy hỏi.





Dương Nghi nói: "Cây cọ ở bản địa cũng không thường gặp, ví dụ như Dung Đường không có cây cọ, Thạch Bình nơi cư trú của người Nghệ có mấy cây, nhưng Thạch Bình ở phía nam Thanh Hà. Mà đứa bé kia hiển nhiên là từ phía bắc mà đến, nói cách khác, phía bắc có cây cọ, nó đã từng dừng lại."





Tùy Tử Vân suy nghĩ: "Nếu cây cọ hiếm thấy thì đi đâu mà tìm đây?"





Dương Nghi lại nói: "Ngoại trừ tông bao, còn có chút hoa cải dầu chưa kịp tiêu hóa, cùng với một chút dư cam tử. Nó nhất định là đói bụng rất lâu, mới có thể vội vàng ăn mấy thứ này."





Hoa cải dầu dĩ nhiên người người đều biết, mà dư cảm tử này, cũng là trái cây đặc hữu trong núi, có vị chua ngọt, lại có công dụng giải độc thanh nhiệt, nhuận phổi trị ho.





Dương Nghi đã từng bởi vì nó có thể chữa bệnh, nhờ Sa Mã Thanh Nhật tìm mấy cái nghiên cứu một phen, cho nên nhận ra.





Dương Nghi dứt lời, một binh sĩ đi theo Tùy Tử Vân đến nói: "Nếu nói cây cọ phía bắc Thanh Hà, lúc trước ta dẫn người tuần tra, thời điểm đi qua núi Kê Quan, ở chân núi đã nhìn thấy mấy cây."





Y nhỏ giọng nói xong, thấy ở đây mấy người đều nhìn mình chằm chằm, nhưng không quát bảo ngưng lại, lá gan cũng lớn hơn một chút, hơi cất cao giọng nói: "Về phần cây cải dầu, thôn Tiểu Ngụy thôn dưới chân núi Kê Quan còn trồng cả một mảng lớn."





Quả nhiên đã có manh mối.





Dựa theo ý của Tùy Tử Vân, là đợi đến bình minh mới hành động.





Dù sao hiện tại trong tay bọn họ không có mấy người, hai người một chết một bị thương kia, bốn binh sĩ khác cũng bị một vài vết thương nhẹ, không bằng trời sáng điều thêm nhiều người.





Nhưng Thập Thất Lang khăng khăng muốn lập tức lên đường.





Không ngờ lại thuận lợi như vậy, quả nhiên đã tìm được cây cọ mà Dương Nghi nói.