Chương 17

Dương Nghi mệt đến mức mí miệng cũng không muốn động nữa: "Ừm."

Tùy Tử Vân nói: "Hái sinh chiết cắt?"

Dương Nghi kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn hắn ta: "Thập Thất... khụ, vị quan gia kia đã nói cho ngài biết?"

"Hắn không nói." Tùy Tử Vân lắc đầu: "Là ta đoán được."

Thập Thất Lang mặc dù không nói rõ chi tiết, nhưng Tuỳ Tử Vân biết rõ tính nết của hắn, từ phản ứng khác thường của hắn nhìn ra hắn rất phẫn nộ, mà khiến cho Thập Thất Lang tức giận như thế, có thể tưởng tượng được là như thế nào.

Dương Nghi vẫn chưa ngẫm nghĩ kỹ, chỉ vẫn cúi đầu, lại qua một hồi: "Nơi đây không còn chuyện gì nữa, ta cũng nên trở về rồi."

Tùy Tử Vân còn có vài lời muốn hỏi nàng, nhưng chép miệng, nhất thời lại không nghĩ ra, chỉ theo thói quen cười nói: "Cũng phải, ta gọi người đưa tiễn tiên sinh."

"Không cần." Dương Nghi vội ngăn lại, nàng đứng lên, đột nhiên chao đảo.

Tùy Tử Vân nhanh tay lẹ mắt tiến lên đỡ phía sau lưng nàng, lòng bàn tay chạm tới, chỉ cảm thấy người dưới đáy tay mềm mại ngoài dự liệu.

Dương Nghi vội vàng dừng chân: "Làm phiền đại nhân." Lúc nói những lời này nàng đã lui về phía sau nửa bước.

Tùy Tử Vân nhìn tay mình, lại cười nói: "Tiên sinh quá khách khí, người nên cảm tạ là ta."

Đợi đến khi Dương Nghi ra khỏi miếu Long Vương, Tùy Tử Vân phát hiện chiếc khăn mà mình đưa cho nàng được đặt chỉnh tề trên ghế đá, đáng tiếc tơ lụa này không qua nổi sự chà xát, vết máu và mùi tanh bên trên dù có tẩy rửa thế nào cũng không sạch được.

Đêm đến, Dương Nghi chỉ uống nửa bát cháo, đang định cởϊ áσ đi ngủ, Đậu Tử đột nhiên kêu lên.

Nàng chỉ nghe thấy bên ngoài ồn ào một trận, còn chưa lên tiếng hỏi, cửa đã bị gõ hai cái, người ngoài cửa hiển nhiên không hề kiên nhẫn, bộp hai tiếng, có người từ bên ngoài hàng rào nhảy vào.

Trong miếu Long Vương vào đêm khuya, mấy ánh đèn chập chờn sáng tắt, mơ hồ có người nói nhỏ.





Đột nhiên, một tiếng kêu thảm thiết sắc nhọn truyền ra, khiến đám chó trong thôn phải kinh hãi nhao nhao sủa lên.





So sánh với những con chó bị hoảng sợ kia, cách gần nhất Đậu Tử, lại vẫn không kêu một tiếng nào.





Thi thể được Dương Nghi chỉnh lý xong bị màn che vàng cuộn lại, đặt ở góc tường, Đậu Tử ghé vào nằm bên cạnh, miệng áp lên đầu thi thể kia, đôi mắt đen láy lại nhìn về phía trước.





Dưới một ngọn đèn đối diện bọn họ, Tùy Tử Vân đang thấp giọng nói gì đó với Thập Thất Lang, Thập Thất Lang lại không yên lòng, thỉnh thoảng cũng liếc mắt về phía trước như Đậu Tử.





Binh sĩ vừa rồi phát ra tiếng kêu thảm thiết kia đã rơi vào trạng thái hôn mê, trong miệng y cắn một miếng vải thô xếp lên, mặt mũi tràn đầy mồ hôi lạnh, cổ áo đều bị ướt đẫm.





Ống tay áo trên cánh tay phải y đã bị gạt bỏ, lộ ra cánh tay, mà giờ phút này trên cánh tay xuất hiện một vết khâu mới xiêu xiêu vẹo vẹo giống như con rết, chỗ lỗ kim còn chảy máu, để cho vết thương này càng lộ ra nhìn thấy mà giật mình.





Mà mỗi khi kim chỉ kia kéo ra, thân thể của y cũng theo đó hơi run rẩy, trên mặt không có một chút huyết sắc nào.





Dương Nghi khâu xong một mũi cuối cùng, thắt nút kết thúc.





Trên áo choàng của nàng đã dính vết máu loang lổ, hai ống tay áo càng không cần phải nói.





Khi làm xong hết thảy nàng quay đầu lại, trên khuôn mặt như trận tuyết đầu mùa đông mang theo một chút tức giận mỏng manh lạnh lùng.





Tùy Tử Vân trơ mắt nhìn nàng giơ cao hai tay dính máu, ánh mắt lạnh lùng trừng người như vậy, nghĩ thầm: "Lúc này đúng là có chút dáng vẻ của đồ tể máu lạnh."





Thập Thất Lang lại cười nhạo, hắn đứng dậy nói: "Xong rồi? Làm phiền Dương tiên sinh."





Dương Nghi mấp máy môi: "Quan gia, ta cũng không am hiểu xử lý vết thương nặng như vậy, vừa rồi xương vỡ đối hợp cũng chưa chắc chính xác, cho dù nối lại, cũng chưa chắc khỏi hẳn. Huống chi thương thế của hắn quá nặng, có thể vượt qua cửa sinh tử hay không còn khó nói."





Thập Thất Lang nhìn mặt nàng, phát hiện trên gương mặt nàng có một vết máu, làm cho khuôn mặt quá mức lạnh lùng này thêm vài phần xinh đẹp kỳ dị.





Hắn ho khan một tiếng: "Cứ làm việc cho tốt, nghe theo mệnh trời, tiên sinh có thể làm đến mức này đã rất cảm kích rồi."





Dương Nghi không khỏi hừ nói: "Quan gia không cần nói như thế, có làm hay không, do ta được sao?"





Lúc trước nàng vốn đang muốn nghỉ ngơi, hai tên thuộc hạ của Thập Thất Lang lại đột nhiên xông vào, không nói lời nào đã "mời" nàng đến nơi cũ miếu Long Vương.





Tùy Tử Vân ở bên cạnh thấy nàng liếc nhìn mình, liền cười bồi nói: "Đây cũng không phải ta lỡ lời, lúc trước ta chỉ nói không đến học đường quấy rầy, lần này ta cũng không đến học đường, vả lại cũng không phải ta tự mình đi mời, là hắn..." Hắn ta chỉ chỉ Thập Thất Lang, "Hắn nói tiên sinh y thuật cao minh, cần mời tới cứu mạng, lúc này mới ban đêm lỗ mãng."