Dương Nghi sờ sờ đầu Trần Trừng, gọi nó đi vào, Tùy Tử Vân quan sát Dương Nghi, vừa quay đầu lại nhìn bốn phía từ đường này: "Hiếm có, ở Dung Đường này vậy mà cũng có một cái tiểu học đường rồi, ồ, mùi vị gì vậy? Các ngươi ở đây còn hầm thịt sao?"
Tùy Tử Vân cũng không đội mão, cộng thêm vẻ mặt thân thiết, không cười không mở miệng, lũ trẻ lại không sợ hắn ta lắm. Một người trong đó nghe vậy, vẫn chưa thỏa mãn kêu lên: "Vừa rồi tiên sinh mang thịt cho chúng ta ăn, rất ngon đó."
Tùy Tử Vân cười hỏi Dương Nghi: "Thì ra học sinh của tiên sinh, còn có chỗ tốt như vậy, ngay cả ta cũng muốn đến học chữ."
So với Tùy Tử Vân hiền hoà tự tại, Dương Nghi trong lòng thấp thỏm mà cảnh giác, nàng vốn tưởng rằng sẽ không tiếp tục giao tiếp với những người này, nào ngờ nhanh như vậy đã đuổi tới, còn là "Thượng cấp" của Thập Thất Lang.
Nàng tin rằng "không việc không lên điện tam bảo", hơn nữa nàng còn cảm thấy tên Tùy Tử Vân này nhìn như vô cùng ôn hòa thiện ý, không chừng bên dưới ẩn giấu cái gì đó... Hắn ta chính là đội trưởng tuần kiểm ti, có lẽ không phải vì cười đẹp nên mới làm quan đấy.
"Đại nhân nói đùa rồi." Dương Nghi cẩn thận trả lời, hơi cúi đầu.
Nàng vốn là nhỏ nhắn xinh xắn, cúi đầu như vậy, ngay cả sắc mặt cũng không nhìn thấy.
May mà Tùy Tử Vân cũng không cao lắm, hắn ta phát hiện ra sự bất an của Dương Nghi: "Có phải ta đã quấy rầy tiên sinh không? Ấy... không sao cả, ta chỉ tùy tiện nhìn thôi, ngài cứ tự nhiên."
Lúc nói chuyện hắn ta hơi khom lưng, dáng vẻ tươi cười đầy chân thành.
Sự không được tự nhiên của Dương Nghi quả thực muốn xông phá nóc nhà, nàng đương nhiên muốn "tự tiện", nhưng vẫn nói sai hai chỗ rồi, bọn nhỏ mặc dù nghe không ra, Tùy Tử Vân sao có thể không biết.
Dương Nghi luôn cảm thấy mặc kệ Tùy Tử Vân ở chỗ đó, ánh mắt của hắn ta lại như mũi tên đâm vào nàng.
Thật vất vả chịu đựng qua một tiết học, cho bọn nhỏ về nhà ăn cơm, Dương Nghi nhìn Tùy Tử Vân ở cửa ra vào, thấy hắn ta lại đi đến chỗ ngồi ở hàng đầu của Quang Nhi, thử một chút, tự ngồi xuống.
Tùy Tử Vân cảm khái: "Trẻ con ngây thơ, làm người ta hâm mộ."
Dương Nghi kẹp sách vở, do dự có nên xem nhẹ người này hay không, lập tức rời đi.
Đi ra ngoài cửa một bước, nhưng vẫn quay đầu lại: "Đại nhân."
Nếu Tùy Tử Vân thật sự có ý đồ gì, cho dù mình tránh được nhất thời, cũng tránh không khỏi lần sau.
Hơn nữa nhìn điệu bộ của vị Tùy đại nhân này, thật sự sợ hắn ta sẽ chủ động đi theo nàng về nhà... Vậy chẳng phải là dẫn sói vào nhà sao.
Tùy Tử Vân ngẩng đầu, có chút vô tội: "Chuyện gì, Dương tiên sinh?"
Dương Nghi nói: "Xin hỏi, ngài có việc gì sao?"
Tùy Tử Vân như thể bừng tỉnh đại ngộ: "Tiên sinh không đề cập tới, ta cũng quên mất, xem trí nhớ của ta này."
Dương Nghi dở khóc dở cười, biết hắn ta tất nhiên là giả bộ, nhưng lại diễn giống như thật, phần công lực này... Nàng bỗng nhiên có chút rõ ràng vì sao hắn ta lại thăng chức làm quan rồi.
Tùy Tử Vân có ý đồ rất đơn giản.
Hắn ta muốn gọi Dương Nghi trở lại miếu Long Vương.
Bởi vì hắn ta không biết phải làm gì với "thi thể" mà Thập Thất Lang để lại.
Thập Thất Lang lại còn bảo hắn ta khôi phục thi thể này nguyên dạng, bình tĩnh mà nói, Tùy Tử Vân thật sự nhìn không ra đó là một người, lại càng không biết nên khôi phục như thế nào.
Nhưng hắn ta rõ ràng, cũng không thể để cho cái tim gan phèo phổi thận này đều lộ ra bên ngoài, ít nhất phải... Nhét vào.
Hai binh lính Thập Thất Lang để lại rất vô dụng, chỉ nhìn thoáng qua là song song đi ra ngoài nôn mửa.
Tùy Tử Vân không thể làm gì, chỉ có thể vặn vẹo khuôn mặt, dùng tấm màn vải màu vàng kia quấn quanh thi thể này lại trước.
Đang lúc không biết phải làm sao, đột nhiên nghĩ đến lời nói của Thập Thất Lang lúc gần đi - "Mặt trắng bệch không tưởng tượng nổi" kia, tay ổn như là đồ tể máu lạnh nhất.
Thập Thất Lang đương nhiên sẽ không nói dối hắn ta về chuyện này.
Tùy Tử Vân có chủ ý: Việc cần chuyên nghiệp, đương nhiên phải tìm người chuyên nghiệp.
Dương Nghi đáp ứng, nhưng nàng có một điều kiện.
"Tùy đại nhân, ta có thể khôi phục thi thể nguyên dạng, nhưng sau đó, có thể... đừng tìm ta nữa hay không."
Tùy Tử Vân vốn muốn một lời đáp ứng, dù sao chuyện khiến hắn ta khó xử cũng không nhiều lắm, chung quy sẽ không đi tìm nàng hỗ trợ mọi thứ.
Nhưng hắn ta là người khéo léo, lời nói đến bên mép, lại nói: "Được, giống như ngài nói, ta sẽ không quấy rầy tiên sinh dạy học nữa, như thế nào?"
Không đợi Dương Nghi phản ứng, Tùy Tử Vân lại nói: "Ha ha, tiên sinh không thích giao tiếp với bọn ta sao?"
Dương Nghi có thể nghe ra trong câu nói kia dường như giữ lại rất nhiều đường lui hòa hoãn, nhưng nghe được câu hỏi của hắn ta, nhất thời không khỏi suy nghĩ sâu xa.