Chương 14

Từ đó về sau, Sa Mã Thanh Nhật liền coi Dương Nghi như cứu tinh, không những giữ nàng ở lại vài ngày, còn hộ tống xuống núi, tới Dung Đường.

Trở lại trong viện, Dương Nghi mới phát hiện Sa Mã Thanh Nhật mang đến đâu chỉ là một cái chân hoẵng, còn có hai quả xoài xanh thật to, cùng với măng đắng, nấm tươi các loại. Ngoài những thứ này ra, còn có hai gói cơm nếp do mẹ làm.

Sa Mã Thanh Nhật lại đi kiểm tra vại nước của nàng, phát hiện nước không đầy, liền vội vàng lại đi múc cho nàng mấy thùng nước giếng, rồi hỏi Dương Nghi muốn ăn chân giò này như thế nào.

Dương Nghi không thể chối từ lòng tốt, nhưng cũng biết y sẽ không lấy về nữa, bèn nói: "Không bằng nấu ăn."

Sa Mã Thanh Nhật lập tức động thủ, đem cái chân hoẵng kia xử lý sạch sẽ, y vừa cầm dao nhỏ cắt thịt, vừa nói với Dương Nghi: "Tiên sinh, nếu ngươi ở đây lâu, cũng nên tìm nữ nhân, trong nhà có nữ nhân, là có thể sống tốt hơn."

Dương Nghi chỉ cười: "Làm sao vậy, Thanh Nhật đại ca chẳng lẽ đã có nữ nhi trong lòng?"

Mặt Sa Mã Thanh Nhật đỏ lên: "Là ngày hôm qua mẹ nói về ngươi, đáng tiếc tiên sinh không thích nữ nhân trong thôn chúng ta, nếu không ngược lại có thể tìm cho ngươi một nữ nhân xinh đẹp."

Dương Nghi nói: "Mà thôi, ta biết nữ nhân trong thôn các ngươi, hơn phân nửa thích người như Thanh Nhật đại ca, ta như vậy... các nàng chưa hẳn để ý, cũng đừng hại người ta." Vì để cho lời nói của mình có vẻ hợp tình, nàng cố ý ho khan hai tiếng.

Quả nhiên mặt Sa Mã Thanh Nhật lộ vẻ lo lắng, nhìn chằm chằm vào nàng một lúc: "Ngươi nói xem y thuật của ngươi cao minh như vậy, sao không chữa khỏi bệnh của mình được?"

Có lẽ là cảm thấy những lời này quá suy sụp, Sa Mã Thanh Nhật vội nói: "Nhưng mà, ta biết người Hán các ngươi quan tâm chính là bản lĩnh, Dương tiên sinh là người có bản lĩnh lớn, lại biết chữ, biết y thuật, nhất định sẽ có nữ nhi tốt thích."

Dương Nghi cười thầm, lại chỉ có thể thuận theo lời của y mà đồng ý.

Tay chân Sa Mã Thanh Nhật rất nhanh, không bao lâu sau, trên bếp đã toả ra mùi thơm của thịt, Sa Mã Thanh Nhật lấy một miếng thịt cho Dương Nghi nếm thử, Dương Nghi ăn một miếng nhỏ, cảm thấy rất là ngon, liền cắt thêm một miếng cho Đậu Tử ăn.

Bình thường Đậu Tử đi theo nàng không bao giờ kén chọn đồ ăn, có cơm ăn cơm, có cháo ăn cháo, không có thì đói thêm mấy bữa, có thịt ăn, Đậu Tử đương nhiên vui vẻ, nhưng lần này Đậu Tử lại không để ý tới thịt đùi tươi ngon này, chỉ lắc lắc lỗ tai, rồi cúi đầu nằm bất động tại chỗ.

Dương Nghi đưa cho Sa Mã Thanh Nhật, sau đó dùng lá chuối gói một khối thịt lớn đến học đường.

Nói là học đường, chẳng qua là mấy gian từ đường nhỏ hoang phế trong Dung Đường được sửa lại, trong thôn Dung đường có chín đứa trẻ lớn nhỏ, còn có bốn đứa bé bên cạnh, chen chúc ở trong phòng, đang cao giọng đọc: "Có trùng ngư, có chim thú. Động vật này còn có thể bay đi. Lúa nguyên, mạch đặc. Lục cốc này, người làm thức ăn."

Đột nhiên ở phía trước hếch cái mũi lên: "Thơm quá đi."

Dương Nghi cười đi vào bên trong, đem thịt đặt lên bàn, bọn nhỏ lập tức hoan hô, Dương Nghi cắt cho mỗi đứa một miếng, nhưng lại có ba đứa nhỏ không chịu ăn, hỏi nguyên nhân, một người trong đó nói: "Tiên sinh, đây là Man nhân trên núi cho, mẹ ta nói, đồ của Man nhân không thể ăn, ăn sẽ biến thành Man tử."

Dương Nghi liền nhặt một miếng nhỏ bỏ vào trong miệng: "Tiên sinh cũng ăn rồi, tiên sinh có biến thành man tử không?"

Mấy đứa trẻ đều cười rộ lên, vốn không chịu nổi mùi thịt, giờ phút này đều chen tới ăn theo.

Dương Nghi lại dạy mấy chữ, bảo bọn nhỏ tự luyện tập. Trong thôn trại không có giấy, mỗi đứa trẻ đều mang theo một phiến đá, chỉ dùng than củi đốt cháy trong nhà, nhưng đều luyện cực kỳ nghiêm túc.

Dương Nghi ngồi dựa lưng vào ghế trúc, chăm chú nhìn những tiểu đồng trước mặt, trong lúc bất tri bất giác, trước mắt dường như lại hiện lên thi thể trong miếu Long Vương kia.

Luyện nửa canh giờ, đám trẻ con lại chơi đùa trong từ đường, chơi trốn tìm, nhảy ô vuông, cười nói vui vẻ, vang tận mây xanh.

Lúc buổi học tiếp tục, Dương Nghi lại phát hiện trong phòng thiếu đi một đứa trẻ, nàng vội nhìn lại một lần nữa, hỏi: "Trần Trừng đâu?"

Đám trẻ con đưa mắt nhìn nhau, đứa bé ngồi cạnh Trần Trừng nói: "Tiên sinh, lúc trước ta thấy hắn đi ra ngoài rồi."

Dương Nghi lấy làm kinh hãi, chẳng biết tại sao đáy lòng lại xuất hiện thi thể trong miếu Long Vương kia, nàng hãi hùng khϊếp vía, vội vàng xoay người muốn đi tìm.

Ngay khi sắp đi tới cửa, ngoài cửa có bóng người nhoáng một cái, đúng là Tùy Tử Vân lúc trước đã gặp, trong ngực ôm một đứa bé, chính là Trần Trừng.

Dương Nghi đột nhiên dừng lại: "Đại nhân?"

Tùy Tử Vân buông đứa trẻ trong ngực xuống, cười nói: "Dương tiên sinh bận rộn sao? Đứa nhỏ này mới vừa ở bên ngoài đi loanh quanh, cũng không có việc gì."