Chương 13

Dương Nghi vội trấn an ba người bọn nó một phen, chỉ nói không có việc gì, lại bảo bọn nó đến thư đường ôn tập sách giáo khoa, nàng sẽ đến sau.

Mấy đứa trẻ lúc này mới yên tâm, tiếp bước nhau đi về phía học đường.

Sa Mã Thanh Nhật đưa mắt nhìn bọn nhỏ rời đi, có chút hâm mộ.

Châu Ki Mi vốn là nơi rồng rắn lẫn lộn, tràn ngập tội phạm triều đình lưu vong, cùng với các bộ lạc Di tộc, đừng nói là người Nghệ như Sa Mã Thanh Nhật, coi như là người Hán sống ở Dung Đường này, cũng cực ít người biết chữ.

Trong lòng Sa Mã Thanh Nhật vẫn còn suy nghĩ đến chuyện vừa rồi, lại hỏi Dương Nghi: "Những quan binh kia thật sự sẽ không làm khó tiên sinh nữa?"

Dương Nghi nói: "Không đến mức." Nàng tự nghĩ có thể làm cũng đã làm rồi, mà vị Thập Thất Lang kia hiển nhiên không phải hạng người vô năng, hơn nữa lại có một vị cấp trên mới tới, đương nhiên không cần đến nàng nữa.

Sa Mã Thanh Nhật tâm tư đơn thuần, trên mặt nhất thời lộ ra vẻ sáng sủa, nói tới việc mình trải qua khi xuống núi lần này, nói: "Ta vốn định khiêng toàn bộ con hoẵng mập đến, là mẹ ta nói, một thư sinh yếu ớt như ngươi sẽ không xử lý được, cái này không phải thêm phiền toái cho ngươi sao? Vì thế bảo ta chỉ lấy một chân và miếng thịt khác đi ướp, chờ ướp xong rồi đưa tới cho ngươi, vậy thì bao giờ ăn, ăn thế nào cũng được."

Dương Nghi nhịn không được cười lên, trong lòng cảm kích: "Bá mẫu vẫn còn nhớ ta, một mình ta ăn được bao nhiêu? Hai mẹ con hai người giữ lại, hoặc là đến phiên chợ bán cũng tốt."

Sa Mã Thanh Nhật nghiêm mặt nói: "Nếu không phải tiên sinh ngươi đã cứu mẹ của ta, thì bây giờ ta đã là đứa trẻ không có mẹ rồi, mẹ thường nói với ta, ân nghĩa của Dương tiên sinh giống như mặt trời, thật ra trong lòng ta cũng nhớ rõ ràng."

Dương Nghi nhìn khuôn mặt thật thà của y: "Thôi, lúc ấy nếu không phải Thanh Nhật đại ca tương trợ, ta cũng chưa chắc có thể thuận lợi đến đây."

Một năm trước, Dương Nghi mới đến, lạc đường trong núi, vừa mệt vừa đói, chung quanh thỉnh thoảng còn có dã thú thập thò, may mà gặp được Sa Mã Thanh Nhật săn thú, dẫn nàng về thôn trại.

Ai ngờ mẹ của Sa Ma Thanh Nhật không biết sao lại ngất ở nhà, được người hàng xóm phát hiện, đang mời vu y cứu chữa.

Thì ra trong người Nghệ cũng không có đại phu, chỉ có vu y, gặp phải người bệnh, khi thì dùng chút thảo dược, khi thì dùng chút pháp thuật bộ tộc cứu trị, vu y này ở trong nhà Sa Mã Thanh Nhật niệm nửa ngày, kết luận mẹ của Sa Mã Thanh Nhật trúng tà, bị tà thần phụ thể.

Người Nghệ tin tưởng không chút nghi ngờ đối với, Sa Mã Thanh Nhật càng vội vàng quỳ ở trên đất liên tục dập đầu, hy vọng vu y nhanh chóng trừ tà, y tình nguyện đem con mồi màu mỡ nhất cung phụng cho vu y.

Dương Nghi mới đến ngôn ngữ cũng không quá rõ, vốn không dám tùy tiện tham dự, nhưng thấy bà lão hít thở càng lúc càng khó khăn, Sa Mã Thanh Nhật dập đầu cũng chảy máu, mà vu y còn chỉ cần giả vờ giả vịt hót như khướu, chậm chạp không có cách nào cứu trị, nàng thật sự không kiềm chế được.

Dương Nghi chống đỡ thân thể suy yếu tiến lên, đầu tiên là kiểm tra mạch đập của bà lão, phát hiện hai tay bà lão nóng hổi, mạch tượng hỗn loạn, ý thức không rõ, lại nghe được trong miệng tựa như có mùi rượu nhàn nhạt, Dương Nghi liền kết luận đây là chứng nóng do say rượu.

Nàng dùng tay run rẩy lấy túi vải trong ngực ra, gian nan lấy ra một cây kim bạc, ra hiệu Sa Mã Thanh Nhật tháo tất giày của bà lão ra.

Sa Mã Thanh Nhật không rõ ràng cho lắm, bị nàng khoa tay múa chân một hồi mới hiểu ra, nhưng lại không biết tại sao nàng phải như vậy. Vu y kia thấy nàng cầm kim bạc trong tay, càng lớn tiếng hô quát, Dương Nghi lúc ấy không rõ ông ta đang lẩm bẩm cái gì, về sau mới biết được, vu y này đã chỉ nàng là Tà Thần.

May mà Sa Mã Thanh Nhật đang nóng lòng muốn cứu mẹ, thấy mặt bà lão trắng bệch, không nghe vu y nói nữa.

Dương Nghi dùng kim đâm vào huyệt Dũng Tuyền dưới lòng bàn chân bà lão, sau khi đâm xuống nhẹ nhàng xoa bóp, như vậy liên tục ba lần... Cũng không thấy hiệu quả.

Vu y kia nghiến răng nghiến lợi, nói tà thần là đang tra tấn hồn phách của bà lão, chỉ huy người kéo nàng ra, ngay cả mặt Sa Mã Thanh Nhật cũng xám xịt.

Ngay trước khi bị kéo ra, Dương Nghi lại đâm nhanh hai lần vào huyệt Dũng Tuyền, ngay sau khi nàng rút kim, bà lão đột nhiên ho khan một tiếng, tỉnh lại ngồi dậy!

Chỉ trong chốc lát, bà lão đã khôi phục như lúc ban đầu.

Thì ra bà lão uống một chén rượu trái cây do trời nóng, bị rượu ảnh hưởng, thế cho nên âm khí trong cơ thể tiết ra, nóng nực trong lòng, Dương Nghi đâm huyệt Dũng Tuyền của bà, có thể tiết ra tà nhiệt trong cơ thể, tức ngực cũng giảm bớt, người tự nhiên sẽ không sao nữa.