Hai mắt Thập Thất Lang trợn tròn, vẻ mặt này làm cho hắn tăng thêm vài phần trẻ con: "Ngươi đang chế nhạo đến gia."
Dương Nghi ho khan một tiếng: "Quan gia, ta phải đi... thi thể này." Nàng liếc nhìn thi thể trên bàn đá, trong mắt xẹt qua một chút do dự: "Quan gia nếu là người của tuần kiểm ti, tự biết việc này rất lớn, mong quan gia làm đến nơi đến chốn, đừng để đứa nhỏ này sống không bằng chết, chết cũng không yên."
Giọng Thập Thất Lang mang ý trào phúng: "Ngươi cũng biết "đến nơi đến chốn"."
Dương Nghi thấy hắn nói không đúng, sợ hắn lại tới ngăn mình, liền quay đầu lại gọi con chó: "Đậu Tử."
Chó đen từ dưới bàn đá bò ra, đứng yên tại chỗ không một tiếng động, nhìn Dương Nghi.
Dương Nghi chắp tay hành lễ với Thập Thất Lang, đang định mang theo Đậu Tử đi, Thập Thất Lang nói: "Ngươi hẳn là biết huyện nha gần Dung Đường nhất là cách đó hơn tám mươi dặm, mà nơi đó cũng không có khám nghiệm tử thi gì, nếu muốn điều khám nghiệm tử thi, phải đi mời từ phủ nha cách đó ba trăm dặm, một qua một lại, nhất định phải năm sáu ngày, cộng thêm văn thư câu thông, lại càng rườm rà, sợ không cần mười ngày nửa tháng, chờ người của bọn họ đến, thi thể này sẽ thối rữa. Có thể tra ra được một con chim."
Dương Nghi đang dẫn Đậu Tử đi ra ngoài, nhưng dường như Đậu Tử lại không muốn rời đi, đi hai bước lại quay đầu nhìn về phía trên bàn đá.
Nghe Thập Thất Lang nói như vậy, Dương Nghi không khỏi dừng lại.
Lúc này, ngoài miếu đã có người kêu lên: "Là ai giam Dương tiên sinh ở chỗ này, không muốn sống nữa sao? Dám trêu chọc người của Sa Mã Thanh Nhật ta!"
Người này có chất giọng cực thô, ngữ điệu rất cứng, vừa kêu la vừa xông vào.
Thập Thất Lang quay đầu, đã thấy người chạy vào là một thanh niên cao lớn dáng vẻ khôi ngô da ngăm đen, khuôn mặt ửng đỏ, hai mắt sáng ngời, y đầu đội mũ bố quan châu bạc, một thân áo bào rộng tay hẹp màu đen, quần rộng cùng màu, hoa văn xanh lam bên viền, vóc người vậy mà lại ngang ngửa với Thập Thất Lang.
Bắt mắt nhất là một thanh đao sắc bén sáng như tuyết ở bên hông y, cùng với một cây trường cung treo trên người, lúc này tay của y ấn lên chuôi đao, hiển nhiên là vận sức chờ phát.
Thập Thất Lang nghe thấy tên của y, liền biết y là người Nghệ bản địa, lại nhìn cách ăn mặc như vậy, tất nhiên không sai.
Hán tử này nhìn thấy Dương Nghi, cũng không để ý gì khác, chỉ vội chạy tới, đỡ bả vai Dương Nghi, cúi đầu ân cần hỏi: "Dương tiên sinh, bọn họ đã làm gì ngươi?"
Thập Thất Lang ở bên cạnh lạnh lùng nhìn, chỉ cảm thấy nước miếng của hán tử này sắp phun lên trên mặt Dương Nghi rồi.
Đúng lúc này binh sĩ canh gác ở cửa mới chạy vào, kêu lên: "Thập Thất Lang, dã nhân này không tuân theo quy củ, cứ khăng khăng muốn xông vào..." Còn chưa nói xong, đột nhiên nhìn thấy "xác khỉ" trên bàn đá hơi mở rộng ngực, lập tức hít sâu một hơi, nói không nên lời.
Dương Nghi bên kia xoa xoa mặt: "Thanh Nhật đại ca, ta không sao, đang định rời đi."
Sa Mã Thanh Nhật lại buông nàng ra, quay đầu nhìn về phía Thập Thất Lang: "Chính là ngươi làm khó huynh đệ của ta?"
Dương Nghi vội kéo y lại: "Đó chỉ là hiểu lầm, vị quan gia này cũng không làm khó ta."
Sa Mã Thanh Nhật đang trừng mắt nhìn Thập Thất Lang, hình như chỉ cần Dương Nghi nói một tiếng không ổn, y sẽ lập tức sống chết với Thập Thất Lang.
Cho dù nghe Dương Nghi nói như vậy, y vẫn hoài nghi: "Hôm qua ta đánh một con hoẵng béo, hôm nay đưa chân đến cho ngươi, ai ngờ trong nhà không có người, vừa lúc gặp được Quang Nhi, nói ngươi bị người ta kéo đi muốn giam lại... ta mới vội vàng tới xem một chút, hắn là ai?"
Dương Nghi đang nghĩ ngợi nên làm thế nào để dàn xếp ổn thỏa, Thập Thất Lang lại nói: "Ta là ai? Ngươi là ai?"
Sa Mã Thanh Nhật ưỡn ngực: "Ngươi hỏi ta? Ta là..."
Trong lòng Dương Nghi căng thẳng, vội vàng chạy đến trước mặt ngăn cản y tự giới thiệu, lách mình đi đến trước mặt nghĩ đến Thập Thất Lang hành lễ nói: "Quan gia, vị đại ca này của ta là người Nghệ, không hiểu lễ nghĩa, lỗ mãng đắc tội, xin hãy thứ lỗi."
Sa Mã Thanh Nhật thấy nàng ngăn cản, cũng rất nhu thuận không lên tiếng, chỉ đứng ở phía sau nàng, thân hình cao lớn khôi vĩ như vậy, làm nổi bật lên thân hình nhỏ nhắn của Dương Nghi, đứng ở phía sau giống như một vị thần thủ hộ.
Thập Thất Lang mơ hồ cảm thấy cảnh tượng này có chút chướng mắt, nhưng lý trí vẫn lấn át ngọn lửa vô danh: "Thứ lỗi cái gì, ta không có thời gian so đo với kẻ thô lỗ." Hắn nói xong xoay người đi đến bên cạnh bàn đá: "Chỉ là bảo hắn sau khi ra ngoài đừng nói lung tung là được."
Sa Mã Thanh Nhật không nghĩ tới cái gì mà "Nói lung tung", nhưng ánh mắt di chuyển theo hắn, không khỏi thấy được thi thể trên bàn, y hậu tri hậu giác: "Tại sao nơi này lại có con khỉ chết?"