Lần đầu gặp mặt. Liên Vân Chi là tiểu thiếu gia vô cùng ngạo mạn của Liên gia. Mộ Thành là tiểu công tử ăn chơi trác táng, ngông cuồng không coi ai ra gì của Mộ phủ. Hai người đã đánh nhau một trận tr …
Lần đầu gặp mặt.
Liên Vân Chi là tiểu thiếu gia vô cùng ngạo mạn của Liên gia.
Mộ Thành là tiểu công tử ăn chơi trác táng, ngông cuồng không coi ai ra gì của Mộ phủ.
Hai người đã đánh nhau một trận trong một buổi yến tiệc.
Liên Vân Chi võ nghệ kém hơn đôi chút nên đã bị đá thêm ba cước. Từ đó hắn ghi hận suốt tám năm.
Gặp lại lần nữa.
Liên Vân Chi là con cưng trong số các hậu bối của Liên gia, là người duy nhất được kiểm tra ra là có đơn linh căn.
Trong khi đó, Mộ Thành lại bị Mộ gia đuổi khỏi nhà, linh căn bị phế, kinh mạch đứt hết, trở thành một kẻ tàn phế toàn thân đầy máu trong con hẻm bẩn thỉu.
Liên Vân Chi dùng mũi chân hất cằm y lên, khẽ cười châm chọc: “Úi chà, mấy năm không gặp mà Mộ thiếu gia lại thảm hại thế này à.”
Mộ Thành nhìn hắn bằng đôi mắt đỏ rực như sói con.
Liên Vân Chi không chỉ chà đạp y như nô ɭệ, mà sau khi trúng độc tình, hắn còn dẫm lên vai y, bắt y quỳ xuống hầu hạ mình.
Thậm chí còn xem y như lò luyện, dùng hết lần này đến lần khác.
Lần thứ ba gặp lại.
Liên gia ngày càng suy tàn.
Mộ Thành lại có được cơ duyên lớn, không chỉ tái tạo linh căn trở thành thủ tịch tiên tông, mà còn trả thù toàn bộ Mộ gia một cách triệt để.
Nghe đồn những kẻ từng sỉ nhục y đều bị y bẻ gãy xương từng người một rồi chôn sống dưới lòng đất.
Liên Vân Chi lại bị Liên gia đóng gói đưa đến Mộ phủ.
Liên Vân Chi tưởng rằng mình sẽ bị bẻ nát xương rồi vứt ra bãi tha ma.
Nhưng nam nhân kia lại khẽ nắm lấy cổ chân trắng muốt của hắn.
Trong đôi mắt đỏ như máu của y tràn ngập si mê.
“Dẫm đi, Chi Chi.”
“Sao không dẫm nữa?”
“Trước kia chẳng phải dẫm rất vui sao?”