Chương 7

Nàng hơi nghiêng đầu, mái tóc dài xõa vai, rủ xuống quá eo, đuôi tóc khẽ chạm đất, trời sinh nàng đã có đôi mắt cong cong biết cười.

Hương thơm thanh mát sau khi tắm gội của nữ tử len lỏi hết vào hơi thở của Lâu Chiếu. Từ trên cao nhìn xuống, hắn có thể thấy xương quai xanh của nàng và cả vùng da trắng như tuyết dưới cổ.

"Ngọc Hoa lâu, biểu muội muốn hỏi chuyện này à?" Lâu Chiếu lên tiếng, mi mắt hơi rũ xuống, nhìn thẳng vào mắt Phùng Y Y.

Nụ cười của Phùng Y Y cứng lại, khóe miệng từ từ hạ xuống: "Ngọc Hoa lâu?"

Nàng không ngờ, thành thân đã nửa năm, câu đầu tiên nghe được từ miệng Lâu Chiếu lại là tên của nơi này. Đó là chốn mà ở thành Phù An không ai không biết, là động tiêu tiền của nam nhân, có đủ loại trò tiêu khiển, đủ hạng nữ tử, thậm chí cả nữ nhân dị tộc...

"Chàng nói dối, không đời nào phụ thân dẫn chàng đến nơi đó đâu." Phùng Y Y vẫn ngồi xổm ở đó, hai tay vốn đang buông thõng giờ ôm lấy đầu gối.

"Muội tin phụ thân muội đến vậy sao?" Lâu Chiếu hỏi, cơn đau quặn trong bụng khiến hắn nhíu chặt đôi mày.

Phùng Y Y đứng dậy, niềm vui trong lòng tan biến đi từng chút một: "Đương nhiên ta tin phụ thân mình, ta cũng tin chàng, chàng sẽ không đến đó đâu."

"Tin ta ư?" Lâu Chiếu sững sờ trong giây lát.

Trong phòng lặng ngắt, chỉ có thể nghe thấy tiếng gió rít vù vù ngoài cửa sổ.

Lâu Chiếu ngồi một lát rồi đứng dậy khỏi ghế, xoay người đi ra gian ngoài.

Phùng Y Y đi theo sau Lâu Chiếu, hai tay níu lấy trung y còn mới tinh: "Chàng đừng đến những nơi đó, ai rủ chàng cũng đừng đi."

Theo lý mà nói, con rể ở rể chỉ được có một thê tử, trừ phi thê tử chủ động đồng ý, nếu không người chồng không được phép có thê thϊếp. Nhưng chuyện đến thanh lâu thì lại khó nói, Phùng Y Y để tâm, cũng có chút tham lam, chỉ muốn Lâu Chiếu thuộc về riêng mình nàng.

Lâu Chiếu dừng bước, cằm hơi nhếch lên. Giọng nói mềm mại từ phía sau vọng tới, nghe như đang khuyên nhủ hắn, nhưng thực ra lại có chút hờn dỗi trẻ con.

Một lát sau, Phùng Y Y từ phía sau vòng ra trước mặt Lâu Chiếu, tay cầm một chén trà sứ trắng: "Chàng uống chút nước nóng đi, bụng sẽ dễ chịu hơn đấy."

Dạ dày Lâu Chiếu đang cuộn trào, hơi rượu xộc thẳng lên đầu. Bàn tay buông thõng của hắn khẽ động, cuối cùng cũng nhận lấy chén trà: "Đa tạ biểu muội!"

Phùng Y Y nhìn Lâu Chiếu uống cạn nước trong chén, rồi thuận tay nhận lại chén không, xoay người đặt lên chiếc bàn cạnh tường. Ánh mắt nàng long lanh, nhìn vệt nước còn sót lại dưới đáy chén: "Mẫu thân ta từng nói, nếu nam nhân đã tơ tưởng nữ nhân khác thì người đó đã thay lòng, sẽ không còn đối tốt với mình nữa."

Giờ đến lượt Lâu Chiếu nhìn bóng lưng Phùng Y Y, trung y khiến nàng trông thật mảnh mai, vòng eo nhỏ nhắn tưởng chừng bẻ là gãy: "Muội tin sao?"

"Tin!" Phùng Y Y quả quyết gật đầu. Từ khi còn rất nhỏ, mẫu thân đã nói với nàng điều đó. Nàng vẫn luôn ghi nhớ, vì phụ thân nàng đã làm được, cả đời ông ấy chỉ có mẫu thân nàng mà thôi.

Lâu Chiếu không tỏ rõ ý kiến, nhờ chén nước nóng kia, cảm giác khó chịu trong dạ dày đã dịu đi đôi chút, hắn bèn cất bước đi tiếp về phía trước.

"Nếu chàng thay lòng, ta sẽ rời đi!" Phùng Y Y nói. Nàng nghĩ, Phùng Hoành Đạt không thể nào đưa Lâu Chiếu đến Ngọc Hoa lâu, vậy thì ắt hẳn là có kẻ khác muốn lôi kéo hắn đến đó.

Lúc này, Phùng Y Y cũng muốn nói cho rõ, đúng là nàng có thích Lâu Chiếu, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng có thể chấp nhận những chuyện phiền lòng kia.

"Muội sẽ đi ư?" Lâu Chiếu nghiêng mặt nhìn sang.

Không biết có phải do ánh đèn quá chập chờn hay không mà Phùng Y Y dường như thấy một bên khóe miệng Lâu Chiếu lạnh lùng nhếch lên. Nhưng khi nàng nhìn kỹ lại thì chẳng có gì cả, hắn vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ đó, nàng nói: "Phải."