Phùng Y Y đợi mãi không thấy Lâu Chiếu trở về, xem ra hắn thật sự đi xã giao rồi. Mấy món ăn Ngụy Châu đã chuẩn bị sẵn rốt cuộc cũng lãng phí, nguội ngắt rồi thì cũng chẳng còn hương vị ban đầu nữa.
Phùng Y Y ngồi trên sập mỹ nhân, cúi đầu bóc hạt dẻ nướng trong tay, hạt dẻ vừa mới ra lò không lâu, đúng là lúc ngon nhất. Nàng nói: "Cuối năm ai cũng bận rộn thế này sao? Phụ thân con cũng vậy, có khi cả ngày con chẳng gặp được người."
Cách một chiếc kỷ nhỏ, Từ phu nhân ngồi ở phía đối diện trên sập, dáng người hơi đẫy đà, gương mặt tươi cười hiền hậu: "Y Y đang nhớ con rể rồi phải không?"
"Thẩm đừng cười con!" Má Phùng Y Y nóng bừng, tuy ngượng ngùng nhưng cũng không che giấu nhiều: “Bên ngoài lạnh lắm, con nghe nói cuối năm lại loạn lạc, mấy hôm trước có người cướp con gái nhà lành giữa phố."
Nghe vậy, Từ phu nhân cũng nghiêm mặt lại, đẩy đĩa hạt dẻ đã bóc vỏ đến trước mặt Phùng Y Y: "Đúng là vậy, thời buổi ngày càng loạn lạc. Lát nữa, để Từ thúc của con cho người đi tìm, sẽ không có chuyện gì đâu."
Phu quân Từ phu nhân là Từ Khôi, huynh đệ kết nghĩa, cũng là cánh tay phải đắc lực của Phùng Hoành Đạt. Bao nhiêu năm nay, gia đình họ vẫn luôn ở trong Phùng phủ, Phùng Y Y có thể coi là do hai người họ nhìn nàng lớn lên nên trong lòng bà ấy vô cùng yêu thương nàng.
Phùng Y Y gật đầu, cười với Từ phu nhân: "Cảm ơn thẩm."
Nói xong, Phùng Y Y cầm tăm tre xiên một miếng hạt dẻ, nhúng vào đĩa mật ong nhỏ rồi đưa vào miệng.
Dưới ánh nến, mật ong dính trên đôi môi anh đào hồng nhuận, nàng thè đầu lưỡi liếʍ nhẹ một cái: "Ngọt thật, ngon quá!"
Từ phu nhân bật cười thành tiếng: "Con này ham ăn như vậy, e là người ta chỉ cần một xâu kẹo hồ lô là có thể lừa con đi mất, phải biết để ý một chút chứ."
Phùng Y Y chớp chớp mắt, cũng phần nào đồng tình với câu nói này. Nàng thích ăn đủ thứ, ngọt, chua, cay, chỉ riêng vị đắng là không thích. Ban đầu Phùng Hoành Đạt còn quản, nói nữ nhi thì phải thế này thế kia, sau này ông mặc kệ nàng luôn. Nữ nhi của ông muốn ăn gì mà chẳng có cơ chứ?
"Thẩm ơi, đời người có một lần, nên ăn những gì mình thích, làm những gì mình thích, đừng để lại nuối tiếc."
Từ phu nhân nghe vậy, lại cười bất đắc dĩ: "Con bé này, lớn lên trong nhung lụa, làm sao biết buồn rầu là gì."
Sau đó, có hạ nhân đến báo Lâu Chiếu đang ở cùng Phùng Hoành Đạt, không biết khi nào mới về.