Dù Lâu Chiếu chỉ mặc một bộ thanh bào cổ tròn đơn giản, hắn vẫn không giấu nổi khí chất tôn quý của bậc thế gia tử đệ, ánh mắt hắn bẩm sinh mang theo nét xa cách, lạnh lùng. Đó chính là Lâu Chiếu, vừa từ thư phòng của Phùng Hoành Đạt bước ra.
Nửa năm rồi mới quay lại nơi này, hắn vẫn nhớ rõ từng con đường ở đây, dù lớn hay nhỏ, dù sáng hay tối...
Lâu Chiếu liếc mắt nhìn về phía hòn non bộ, một bóng áo tím rực rỡ đứng trước những tảng đá kỳ dị. Trời đã nhá nhem tối, tựa như sắp bị bóng đêm nuốt chửng.
Hắn thu lại ánh mắt, cũng chẳng buồn ngắm những hoa văn chạm khắc tinh xảo trên xà gỗ, Lâu Chiếu xoay người đi về phía cổng lớn, sắc mặt lạnh nhạt như thời tiết lúc này.
Phía sau, Thanh Thuận đuổi theo, mắt nhìn chằm chằm vào đôi chân dài của công tử nhà mình, trong lòng thầm cảm thán Lâu Chiếu đi một bước hắn ta phải chạy hai bước: "Công tử, lão phu nhân cho người đến hỏi khi nào công tử về Ngụy Châu ạ?"
Dải buộc tóc của Lâu Chiếu khẽ cuộn lại rồi rũ xuống vai: "Vài ngày nữa."
"Vâng." Thanh Thuận xoa xoa hai tay, đút vào trong tay áo, rồi nghiêng đầu liếc nhìn sắc mặt Lâu Chiếu.
"Có gì thì nói đi, còn dặn dò gì nữa?" Lâu Chiếu cụp mắt xuống, đuôi mắt liếc nhìn Thanh Thuận.
"À.” Thanh Thuận rụt cổ lại, hắng giọng: “Lão phu nhân còn nói, bảo công tử đưa cả thiếu phu nhân về cùng ạ."
Những lời sau, giọng Thanh Thuận càng lúc càng nhỏ, bước chân cũng bất giác chậm lại.
"Đưa cả nàng ấy về?" Lâu Chiếu dừng bước, đôi mày đẹp nhíu lại, đáy mắt thoáng qua một tia bực bội.
Thanh Thuận nuốt nước bọt, mặt mày nhăn nhó: "Tiểu nhân nên thưa lại thế nào đây ạ?"
Cằm Lâu Chiếu hơi nhếch lên, trong mắt là cỏ cây đã sớm tàn lụi: "Cứ bảo sức khỏe nàng ấy không tốt nên không về theo được."
Thanh Thuận vâng dạ, trong lòng thầm nghĩ Lâu Chiếu đối xử với Phùng Y Y có hơi lạnh nhạt. Tuy không thân thiết lắm nhưng Thanh Thuận cảm thấy Phùng Y Y rất dễ gần, nàng rất hay cười, không có cái vẻ kiêu kỳ, đỏng đảnh như những tiểu thư nhà khác. Nhưng nghĩ lại, với thân phận và tài năng của Lâu Chiếu mà phải ở rể nhà họ Phùng thì rốt cuộc vẫn là một khúc mắc trong lòng...
Lại còn không được gọi Phùng lão gia là nhạc phụ, mà phải gọi là "phụ thân".
Đừng nói là một công tử thế gia, ngay cả một tên chạy vặt như hắn ta cũng cảm thấy khó chịu trong lòng.
Trời tối rất nhanh, chẳng mấy chốc bên ngoài đã tối đen như mực.