Người khác không biết, chứ Tú Trúc là tỳ nữ thân cận nên rõ nhất, những chỗ cần phát triển đều không hề thua kém ai. Chỉ có tính tình Phùng Y Y vẫn không đổi, vẫn ngây thơ như vậy. Cô nương được người ta cẩn thận che chở lớn lên thì lúc nào cũng chẳng cần phải lo lắng điều gì.
Phùng Y Y không biết Tú Trúc đang nghĩ gì trong lòng, chỉ cần nhắc tới Lâu Chiếu là mặt nàng lại hơi nóng lên.
Lúc này, một bà tử từ trong sân đi vào, đứng ngoài cửa nói: "Tiểu thư, cô gia về rồi ạ."
Phùng Y Y đáp một tiếng, sau đó đóng kỹ cửa sổ rồi chạy mấy bước ra gian ngoài. Tú Trúc vội gọi nàng lại, tìm áo choàng khoác lên người Phùng Y Y.
Chỉnh trang xong, Phùng Y Y dẫn Tú Trúc ra khỏi gian nhà chính, chiếc áo choàng màu tím sẫm bao trọn lấy thân hình nàng. Lúc đi qua cây lê trong sân, hai con chim sẻ đang chí chóe ban nãy đã chẳng biết bay đi đâu mất rồi.
Phùng gia là nhà thương gia, nhìn từ bên ngoài phủ đệ không mấy nổi bật, nhưng chỉ khi vào bên trong mới thấy nó rộng lớn và được xây dựng tinh xảo đến nhường nào, vậy mà lại không hề phô trương, chẳng kém cạnh là bao so với phủ đệ của một số quan gia, dù sao đây cũng là phủ đệ của gia tộc giàu nhất thành Phù An.
Sân vườn ngày đông cũng tĩnh lặng như vậy, hòn non bộ với đá lởm chởm trông càng thêm dữ tợn hơn ngày thường.
Phùng Y Y vừa đi vòng qua con đường đá thì thấy một bóng người chạy vụt qua trước mắt, bước chân nhanh như thỏ. Vẫn là Tú Trúc tinh mắt, gọi một tiếng.
Người kia dừng bước, đợi thấy rõ nữ tử bên hòn non bộ thì vội quay lại chạy về, cúi người hô một tiếng: "Thiếu phu nhân!"
Phùng Y Y nhìn tiểu đồng mặc áo xám trước mặt, dáng người hắn ta gầy gò, chính là Thanh Thuận vẫn luôn đi theo Lâu Chiếu: "Ngươi chạy đi đâu vậy?"
Trời lạnh thế này mà trán Thanh Thuận lại lấm tấm mồ hôi, nói: "Phùng lão gia bảo công tử tối nay đi gặp người nào đó, nói là bàn chuyện làm ăn xã giao, sắp phải ra ngoài rồi ạ."
"Làm ăn ư?" Phùng Y Y không hiểu, Lâu Chiếu một lòng ôn thi khoa cử, sao lại phải ra ngoài xã giao? Hắn còn chưa về phòng nữa mà.
Thanh Thuận "dạ" một tiếng: "Thiếu phu nhân, tiểu nhân đi trước đây."
Nói xong, Thanh Thuận chạy nhanh vào hành lang có mái che, ra cổng lớn.
Gió lạnh thổi qua dưới mái hiên, làm rèm trúc khẽ lay động hai cái.
Ở góc rẽ, một lang quân dáng người cao ráo đứng giữa hành lang. Vệt ráng chiều cuối cùng nơi chân trời chiếu xuống nửa bên má hắn, tựa như ngọc đẹp được điêu khắc, toát lên vẻ thanh tân tuấn dật.