Một khúc hát vừa dứt, trên sân khấu xuất hiện một lão đào kép, tay vuốt chòm râu dài, vừa đi vừa nhấc chân theo từng nhịp.
Bên cạnh bỗng có người lặng lẽ ngồi xuống, Phùng Y Y tưởng là Lâu Chiếu đến, bèn cười quay đầu lại: “Ngươi xem kìa...”
Gương mặt nàng cứng đờ trong khoảnh khắc, nụ cười lập tức tắt ngấm.
“Xem gì thế?” Người mới đến cười cười với Phùng Y Y, tay cầm chiếc quạt giấy gõ nhẹ từng nhịp lên mép bàn.
Phùng Y Y sa sầm mặt mày: “Ngươi đến đây làm gì? Đây là phòng ta đã bao.”
“Nói chuyện một chút cũng không được sao?” Khổng Thâm cười như không cười, gương mặt ưa nhìn nhưng đôi mắt lại lộ rõ vẻ tà khí: “Nửa năm trước, chúng ta không có duyên thành phu thê, vậy thì với tư cách là đồng học của phu quân nàng, ta cũng có thể nói vài chuyện về hắn chứ.”
Nghe những lời này, Phùng Y Y tức đến nghiến răng. Nàng vẫn còn nhớ như in việc Khổng gia nửa ép nửa mời đến cầu thân. Đại bá của Khổng Thâm làm quan ở Kinh thành, Khổng gia lại có thế lực ở thành Phù An, chẳng hiểu sao y lại nhắm trúng nàng. Tất nhiên Phùng Hoành Đạt không đồng ý, gia phong Khổng gia không đứng đắn, trong phòng Khổng Thâm còn từng có nữ tử chết một cách oan uổng...
Cũng chính lúc đó, Phùng Hoành Đạt đã lấy cớ Phùng Y Y và Lâu Chiếu có hôn ước để từ chối, lại thêm lo sợ xảy ra chuyện chẳng lành nên đã vội vàng tổ chức hôn lễ cho hai người.
“Không có gì để nói cả.” Phùng Y Y lạnh lùng đáp, rồi không thèm để ý đến y nữa.
Ai ngờ Khổng Thâm mặt dày, không chút khách khí tự rót cho mình một chén trà: “Ta cũng chỉ sợ nàng chịu thiệt, bị người ta lừa gạt thôi. Nàng không muốn biết chuyện của Lâu Chiếu ở thư viện sao?”
Thấy Phùng Y Y không hề động lòng, Khổng Thâm chậc chậc hai tiếng, nhướng mày nói: “Tất cả mọi người trong thư viện đều thấy cả rồi, có một cô nương đến tìm Lâu Chiếu, không quản đường xa ngàn dặm, mang theo một bao quần áo. Vì chuyện này, Lâu Chiếu đã đặc biệt xin tiên sinh nghỉ một ngày. Cô nương đó trông cũng trạc tuổi nàng, dung mạo cũng xinh đẹp, đúng là con gái vùng sông nước, dịu dàng như nước vậy.”
Bàn tay đang cầm khăn của Phùng Y Y siết chặt lại, chén trà ngọt ngào vốn trơn mượt lúc này lại trở nên đắng ngắt trong miệng.
“Nàng không biết sao?” Khổng Thâm vừa phe phẩy chiếc quạt xếp, vừa lắc đầu: “Ta cứ tưởng Lâu Chiếu vẫn luôn thư từ qua lại với nữ tử đó, sẽ nói cho nàng biết chứ. Hình như tên là gì nhỉ, Nhan Từ Mộng thì phải? Nghe tên đã thấy là một mỹ nhân rồi, đúng không nào?”
Trên sân khấu, lão đào kép cất giọng, giọng ca điêu luyện tuyệt vời khiến khán giả vỗ tay tán thưởng một hồi.
Phùng Y Y lại không tài nào nghe lọt tai, nàng đập tay xuống bàn một cái, rồi quay đầu nhìn Khổng Thâm: “Chuyện của hai chúng ta không cần ngươi bận tâm. Ngươi lo cho bản thân mình trước đi, dựa vào cửa sau để vào thư viện, chung quy cũng chẳng phải thực lực!”
Bàn tay đang phe phẩy quạt của Khổng Thâm khựng lại, y đứng bật dậy, người hơi rướn về phía trước, hai tay chống mạnh xuống mặt bàn, rõ ràng đã bị lời của Phùng Y Y chọc trúng chỗ đau. Chẳng phải nàng đang nói y không bằng Lâu Chiếu đó sao?
“Để ta chống mắt lên xem ngày nào nàng sẽ khóc!” Khổng Thâm hừ lạnh một tiếng từ trong mũi, trong đôi mắt gian tà thoáng qua vẻ độc địa. Sau đó, y cười khẩy hai tiếng rồi rời khỏi phòng riêng.
Phùng Y Y cầm lấy chén trà đã hơi nguội, những lời của Khổng Thâm cuối cùng vẫn chạm đến lòng nàng. Nửa năm, tuy không dài, nhưng Lâu Chiếu đã xảy ra chuyện gì ở thư viện, nàng hoàn toàn không biết. Dù biết Khổng Thâm cố ý nói vậy, nhưng những lời y nói chưa chắc đã là giả.
Nữ tử đến tìm Lâu Chiếu đó, tên là Nhan Từ Mộng!
“Tiểu thư, người đừng nghe y nói bậy, y chỉ muốn chọc tức người thôi.” Tú Trúc bước tới khuyên giải, dù chưa thành thân nhưng nàng ấy biết nữ tử rất để tâm đến chuyện này.