Chương 16

“Cô gia, tiểu thư hỏi ngài bên này có cần thêm gì không ạ?” Một bà vυ" hỏi.

Ánh mắt Lâu Chiếu lại nhìn vào sách, ngón tay lật một trang: “Không cần, lui ra đi!”

.

Vào tháng Chạp luôn rất bận rộn, đặc biệt là Phùng gia.

Cửa hàng bận rộn xuất nhập hàng hóa, hai huynh đệ Phùng Hoành Đạt và Từ Khôi gần như bận tối mắt tối mũi. Một khoản sổ sách rắc rối khiến hai người tính toán trong thư phòng cả buổi.

Trời âm u, ánh sáng trong thư phòng cũng tối hơn mọi ngày. Trên giá sách cao lớn bày từng tầng sách vở, những thẻ tre còn được bọc trong túi vải chuyên dụng, bảo quản rất cẩn thận.

Cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi, hai người bắt đầu nói chuyện nhà.

“Đại ca, huynh không cho Lâu cô gia lên Kinh thành, liệu có không ổn không? Dù gì hắn cũng khổ học hơn mười năm, chẳng dễ dàng gì.” Từ Khôi vén áo bào ngồi xuống chiếc ghế dựa sát tường, gương mặt thanh mảnh, để một chòm râu thưa.

Phùng Hoành Đạt bưng chén trà đã nguội phân nửa ở góc bàn lên, kề môi nhấp một ngụm: “Ta cũng không biết ngày đó mình làm vậy có đúng không nữa? Có lẽ không nên chọn người con rể này.”

Nhớ lại những buổi tiệc rượu xã giao, rõ ràng Lâu Chiếu không thích uống rượu, nhưng lại cạn từng chén rượu người khác mời, mặt không đổi sắc ngửa cổ uống cạn, vẻ mặt không một chút do dự. Cách làm như vậy, hoặc là người thật thà đến khờ khạo, hoặc là kẻ có tâm cơ cực sâu.

Tất nhiên, Lâu Chiếu chắc chắn là loại người sau. Một kẻ đến bản thân mình còn đối xử tàn nhẫn như vậy, liệu có thật lòng với người khác không?

Từ Khôi thấy vậy, dĩ nhiên hiểu Phùng Hoành Đạt đang nghĩ gì, ông ấy vừa là huynh đệ kết nghĩa, vừa là cánh tay phải đắc lực của Phùng Hoành Đạt. Nói ra thì, ban đầu Từ Khôi cũng từng khuyên can về hôn sự này. Dù sao Lâu Chiếu cũng là con cháu của một gia tộc sa sút, học vấn tốt, sớm muộn gì cũng sẽ làm nên chuyện, chưa bao giờ là kẻ cam chịu tầm thường. Cưỡng ép một người như vậy ở rể, cuộc sống giàu sang đến mấy cũng không thể mài mòn bản tính của hắn.

“Đại ca lo xa rồi, cô gia ở rể Phùng gia là do Lâu gia đích thân đồng ý, bản thân hắn cũng không nói gì.” Từ Khôi lúc này chỉ đành khuyên giải: “Chẳng phải chúng ta cũng đã làm rất nhiều sao? Con rể ở rể nhà khác đều phải đổi họ, hắn vẫn dùng tên của mình, chẳng phải là chúng ta lo cho việc thi cử của hắn sao?”

Phùng Hoành Đạt đưa tay xoa trán: “Nhị đệ, nếu hắn đỗ đạt công danh, thì thật sự không thể khống chế được nữa rồi. Tính tình Y Y đơn giản, sao có thể là đối thủ của hắn chứ? Người đời đều nói dân buôn chúng ta chỉ biết trục lợi, lòng dạ đen tối, nhưng nào biết kẻ đen tối nhất chính là những kẻ nắm giữ quyền thế trên quan trường.”

Đây cũng là lý do chính mà Phùng Hoành Đạt muốn ngăn cản Lâu Chiếu đi thi. Có sản nghiệp Phùng gia ở đây, Y Y vẫn luôn là chủ nhân trong nhà, sẽ không phải chịu khổ cực gì; hơn nữa, Kinh thành là nơi thị phi hiểm ác như hang hùm miệng sói, cả đời này ông ấy đều muốn tránh xa.

Phùng Hoành Đạt trước sau vẫn không nỡ để nữ nhi chịu những khổ cực đó, còn chuyện của Lâu Chiếu, vẫn là để ông ấy tự mình lo liệu thì hơn.

Chén trà mới vơi đi một nửa, Phùng Y Y bước vào thư phòng, chiếc áo choàng đỏ thẫm của nàng như làm bừng sáng cả căn phòng vốn tối tăm: “Phụ thân, Từ thúc!”

Phùng Hoành Đạt vừa rồi còn đang cau mày lo lắng, thấy nữ nhi bước vào, vẻ mặt ông ấy lập tức giãn ra, nhưng lại cố tình nghiêm mặt trách: “Con gái con đứa, đi đứng chậm một chút!”

Phùng Y Y có một tài năng đặc biệt, đó là rất giỏi nhìn sắc mặt của phụ thân mình, nàng biết ông ấy không hề tức giận: “Phụ thân, con muốn sang bên nhà đại bá.”

“Cái gì?” Phùng Hoành Đạt sặc một ngụm trà, vội lấy khăn tay lau: “Ngày thường có thấy con qua lại đâu, sao hôm nay lại siêng năng thế?”