Chương 4

Tóm lại, truyện này mà không flop thì đúng là ông trời không có mắt!

Chỉ vì có liên quan đến bản thân, Thẩm Cửu vẫn nhẫn nại đọc hết. Đọc xong rồi, nàng thật sự chỉ muốn đè tác giả họ Lãnh gì đó xuống đất giẫm cho hả giận!

Vai diễn của nàng, mười mấy năm sau sẽ trở thành công tử ăn chơi nổi danh khắp kinh thành, tham ăn lười làm, dốt nát thì thôi đi, lại còn háo sắc!

Vì dây dưa với nữ phụ thiên kim giả, lại thèm thuồng sắc đẹp của nữ chính thiên kim thật, cuối cùng không chỉ bị nam chính thiết kế mất mạng, mà còn liên lụy cả Thẩm gia. Khiến phụ thân nàng trong lúc nhất thời đứng nhầm phe, sau khi tân đế đăng cơ liền bị nhổ tận gốc, diệt sạch không còn một ai.

Nhìn uy lực của Nam Tuần quân ở Nam Cương hùng hậu, nhìn vô số binh sĩ trung thành nhiệt huyết trong doanh, lòng Thẩm Cửu dâng lên từng đợt sóng dữ…

Thực sự là logic chó má gì vậy?

Não của tân đế bị đốt hỏng rồi sao?

Một gia tộc quân sự khổng lồ như vậy, trấn giữ bảo vệ bờ cõi nước nhà, trước tiên bị thiết kế ép đứng nhầm phe, rồi nói diệt là diệt?

Tống Thái Tổ còn phải hòa nhã nâng chén rượu, Khang Hy Đế còn phải nhẫn nhịn uất ức bao năm trời! Ngươi chỉ là một tiểu hoàng đế mới đăng cơ, là ai cho ngươi dũng khí đó chứ?

Huống chi, không có Thẩm gia, Nam Tuần quân lập tức thành một mớ cát rời rạc, lấy gì chống lại các quốc đảo và đám hải tặc hung hãn?

Dĩ nhiên, những chuyện sau này hiển nhiên là tác giả chẳng buồn nghĩ tới. Chỉ cần thu dọn hết phản diện, thanh trừ sạch tình địch, để nam nữ chính vui vẻ hạnh phúc sống với nhau là được.

Còn Đại Vũ loạn hay không, bách tính sống chết ra sao, thì liên quan gì tới họ?

Nhưng thân là người trong sách, à không, có lẽ nàng cũng không được tính là phản diện nữa, nhiều lắm chỉ là một quân cờ pháo hôi, Thẩm Cửu tuyệt đối không định ngoan ngoãn đi theo con đường chặt đầu mà tác giả đã an bài sẵn.

Rõ ràng trong tay nàng cầm một ván bài tốt, lại còn thuộc làu nguyên tác cốt truyện, cớ sao lại để nam chính tùy ý vu oan giá họa cho nàng và Thẩm gia?

Không ai có thể ngăn cản dã tâm muốn làm một con cá mặn phú quý của nàng!

Còn việc vì sao “Thẩm Cửu thiếu” trong nguyên tác lại đột nhiên thiếu mất hai lạng thịt, biến thành một kẻ không có của quý, rốt cuộc là trong sách vốn còn ẩn tình khác, hay do sự xuất hiện của nàng mà sinh ra sai lệch, thì không ai nói rõ được.