Càng không ngờ hơn là, vị phụ thân mắt mù nhất quyết chỉ nữ làm nam kia bước vào phòng nhìn một cái, lại bị hành động ấy chọc cười, chỉ vào nàng cười ha ha: “Không hổ là huyết mạch Thẩm gia ta, bé xíu đã có bản lĩnh thế này! Bảo bối ngoan của cha, đợi con lên ba tuổi, cha dẫn con đi cưỡi ngựa lớn!”
Ba tuổi? Cưỡi ngựa lớn?
Thôi được, tuy cảm thấy độ tuổi này dường như có chút không thích hợp, nhưng Thẩm Cửu vẫn khá là mong chờ.
Chỉ là nàng không ngờ, cái gọi là “cưỡi ngựa lớn” trong miệng vị phụ thân chẳng đáng tin kia, không phải là để nàng cưỡi trên lưng ông vui đùa, cũng không phải tìm một con ngựa con dắt nàng đi dạo, mà là…
Ông thật sự kéo Thẩm Cửu mới ba tuổi rưỡi ra khỏi vòng tay mẫu thân, cưỡi chiến mã, mang nàng thẳng tới biên cương Nam tuần!
Năm ấy Thẩm Cửu lên ba, cùng phụ thân, đại ca và nhị ca theo quân nhập ngũ. Hiện giờ phương Nam tạm thời không có đại sự, đến lúc Thẩm Dục Quảng khải hoàn hồi triều, thời gian đã trôi qua sáu năm.
Sáu năm chinh chiến. Khi thì ở trong đại doanh, nghe phụ thân miệng như súng liên thanh, mắng mỏ đám thúc bá dưới trướng nhát như chuột. Khi thì theo đại ca xuống thuyền viễn chinh, đuổi theo sau mông bọn cướp biển, truy đánh. Khi thì cùng nhị ca học chữ đọc sách, hoặc ở doanh dự bị làm quen quân khí, vẽ bản đồ địa hình.
Tuy tuổi còn nhỏ, nhưng nay nàng đã nắm rõ địa thế của mấy quốc đảo trên hải vực như lòng bàn tay. Thân thể nhỏ bé cũng được rèn luyện rắn chắc, thỉnh thoảng còn có thể khoe ra một múi cơ tay bé xíu.
Chỉ không biết, nếu cứ tiếp tục như vậy, nàng có bù đắp lại được “hai lạng thịt” mà ông trời nợ nàng hay không.
Dù sao trong nguyên tác, vai diễn của nàng cũng là một gã công tử ăn chơi đường đường chính chính kia mà!
À phải rồi, thế giới này thật ra là một cuốn tiểu thuyết hạng ba mang tên “Thật Giả Thiên Kim” hư cấu nên.
Ngay từ trên đường bị đưa tới Nam Cương năm nàng lên ba, cuốn tiểu thuyết ấy đã đột ngột xuất hiện trong đầu nàng, còn ép nàng đọc trọn vẹn từ đầu tới cuối.
Gọi nó là tiểu thuyết hạng ba, thật ra cũng coi như nể mặt tác giả.
Trên thực tế, đây chính là một quyển văn học “rác” với bối cảnh triều đại hỗn loạn, kết cấu rỗng tuếch, làm ẩu qua loa.
Trong truyện, các chế độ chính trị, quân chế chắp vá lung tung. Xưng hô chức quan, hậu cung loạn cả lên thì thôi đi, dù gì cũng là văn hư cấu. Nhưng tác giả lại chẳng viết được quyền mưu triều đình kinh tâm động phách, cũng chẳng khắc họa nổi tình cảm khắc cốt ghi tâm, đến cuối cùng cũng không biết đây là truyện quan trường hay ngôn tình nữa.