Nói xong, ông liếc nhìn đứa nhỏ đang ấm ức bên cạnh, vẻ nghiêm nghị rốt cuộc cũng mềm đi đôi phần.
“Lại đây, cha xoa cho con.”
Ông vươn tay kéo Thẩm Cửu lại, dùng đôi bàn tay đầy vết chai như vuốt hổ, nhưng lực đạo lại vô cùng nhẹ nhàng, xoa vòng eo nhỏ nhắn kia.
Thẩm Cửu lập tức cảm thấy, có thể để đường đường là đại tướng quân đương triều, người dưới một người trên vạn người như Thẩm lão gia, tự tay đấm lưng cho mình thì chuyến xuyên không này quả thật đáng giá!
Đúng vậy, Thẩm Cửu là người xuyên không.
Trước khi xuyên đến đây, Thẩm Cửu là tổng giám đốc của một công ty ngoại thương, ngày ngày bận rộn đầu óc quay cuồng. Gặp dự án lớn, càng là ăn ngủ không yên, cắn răng chống đỡ suốt một tháng trời.
Kết quả, dự án vừa hoàn thành, Thẩm Cửu liền được đưa thẳng vào bệnh viện, xuất huyết não, cấp cứu không thành, nhân tài mất sớm.
Tưởng rằng mình đã chết hẳn rồi, nào ngờ vừa mở mắt ra đã xuyên không tới vương triều Đại Vũ, còn trở thành đích tam công tử của đại phòng Thẩm gia – một gia tộc quyền thế ngút trời. Trong Thẩm gia, Thẩm Cửu xếp thứ chín, đám hạ nhân đều phải cung kính gọi một tiếng “Thẩm Cửu thiếu”.
Lúc mới hay tin, Thẩm Cửu đã vui sướиɠ đắc ý suốt một thời gian dài.
Lần đầu thai này, e là vận khí nghịch thiên, vừa rút tay đã trúng thẻ SSR!
Vừa “xuất xưởng” đã được phân cho một thân phận cao cấp: xuất thân hiển hách, trong nhà vừa có tiền vừa có quyền, lại còn đứng hàng nhỏ. Trên có tổng cộng tám vị ca ca, chuyện gì cũng chẳng đến lượt mình, hoàn toàn có thể an nhàn làm một con cá mặn suốt đời, không bao giờ phải khổ sở tăng ca nữa.
Điều khiến nàng mừng rỡ hơn cả là, lần này nàng còn trở thành nam nhân, rốt cuộc cũng thoát khỏi “bà dì đáng sợ” đã quấn lấy nàng hơn hai mươi năm kia!
Ai từng trải qua đều biết, mỗi khi “bà dì” ấy ghé thăm, đúng là long trời lở đất, nhật nguyệt u ám!
Thế nhưng, ngày lành chẳng kéo dài bao lâu. Đợi đến khi có thể nhìn rõ thân thể mình, nàng mới phát hiện… bản thân vốn chẳng hề “thừa ra” hai lạng thịt nào!
Nàng còn tưởng là mình nhìn nhầm, giơ hai cái chân trắng nõn như khúc ngó sen lên nhìn chằm chằm hồi lâu, vẫn không sao tin được sự thật trước mắt.
Đây là đả kích quá mức rồi!
Nàng thậm chí còn cảm thấy “bà dì” kia đang ở đâu đó không xa, mỉm cười hiền hòa vẫy tay với nàng, trên mặt là nụ cười mang tính biểu tượng của Dung ma ma.