Chương 1

Mùa đông năm thứ mười tám niên hiệu Thái Lịch, triều Đại Vũ, băng tuyết tan chảy, nước chảy róc rách. Một vầng dương ấm áp treo cao giữa bầu trời xanh biếc, ánh nắng lười biếng rải xuống kinh thành, trên đường xe ngựa tấp nập, vô cùng náo nhiệt.

Trên con đường lớn phía nam nối từ cửa chính Nam Thành thẳng tới hoàng cung, người đông như kiến. Dân chúng đứng chật hai bên đường, ngóng trông mòn mỏi, ánh mắt dõi về phía trước không chớp.

Vài hàng kỵ binh oai vệ chậm rãi tiến qua cổng thành, theo sau là xa liễn của Đại tướng quân Nam Tuần quân - Thẩm Dục Quảng.

Khung xe bằng gỗ tử đàn dày nặng viền vàng, trước sau chạm khắc tám con tuấn mã đạp mây, trên trần nâng minh châu, dưới treo rèm lụa ánh kim, lộ rõ thân phận tôn quý của người sở hữu.

Phần lớn binh quyền đương triều nằm trong tay Tam quân: Nam Tuần quân, Bắc Uy quân và Tây Thú Biên quân.

Thẩm gia là thế gia võ tướng, từ khi khai quốc đã nắm giữ soái kỳ của Nam Tuần quân, vì thế Nam Tuần quân còn được xưng là Thẩm gia quân.

Trong quân không chỉ có đội quân tinh nhuệ như hổ như sói, mà còn có thủy quân tinh nhuệ nhất của toàn bộ triều Đại Vũ, là trụ cột chống đỡ cả vương triều.

Lần Nam hạ này, tin chiến thắng liên tiếp truyền về kinh thành. Nam Tuần quân không chỉ dẹp yên phản loạn ở Nam Cương, mà còn giáng cho đám cướp biển hung hăng vùng biển Tây Nam một đòn chí mạng.

Trong lúc nhất thời, uy danh Đại Vũ vang dội bốn phương, các quốc đảo phương Nam không dám vượt biên, đều lấy Đại Vũ làm đầu.

Vậy thì, ai dám nói thân phận của Thẩm Dục Quảng không tôn quý?

Chỉ e là ngay cả Hoàng thượng gặp mặt, cũng phải nể nhường ba phần!

Rèm lụa của xa liễn được vén nhẹ lên, dân chúng nhao nhao tò mò nhìn vào khe hở nơi cửa sổ, muốn tận mắt chiêm ngưỡng phong thái đại tướng quân.

Không ngờ sau lớp rèm ấy, lại lộ ra một gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn.

Đôi mắt to tròn đen láy linh động xoay chuyển, mang theo vài phần tinh nghịch và hiếu kỳ, tựa như chú chim non vừa phá vỏ, mới mở mắt đã muốn nhìn trọn thế giới xa lạ này.

Chỉ trong chớp mắt, tấm rèm đã bị người khác kéo sập xuống, trong xe dường như vang lên một tiếng quở trách trầm thấp.

“Cha ơi!” Thẩm Cửu xoa hông, gương mặt nhăn nhó than thở: “Con ngồi đến mức mỏi lưng đau eo rồi, cha cho con xuống cưỡi ngựa có được không?”

“Nếu để người ta thấy trong quân của ta còn có trẻ con, thì mặt mũi Thẩm gia quân để ở đâu?” Thẩm Dục Quảng lạnh giọng, sắc mặt nghiêm nghị.