Triệu Lâm Tu nhàn nhạt nói: "Diệp Vân Phi luôn muốn tiền trang Minh Đức và Nhân Hoà Đường."
Có lẽ vốn cũng muốn nàng, nhưng thật không may...
“Ta sẽ không để Nhân Hoà Đường bị nàng ta giật mất đâu.” Tề Nghiên Linh siết chặt nắm tay, trong lòng nàng lờ mờ cảm thấy Nhân Hoà Đường có ý nghĩa khác với nàng, không giống với tiền trang Minh Đức.
Sau hai ngày, cuối cùng Tề Nghiên Linh cũng biết Liễu Bích Ngọc muốn làm gì với Nhân Hoà Đường.
Nàng ta muốn huỷ hoại Nhân Hoà Đường.
Nghe nói Nhân Hoà Đường chữa bệnh chết người, còn có một số loại thuốc do Nhân Hoà Đường bán có độc, nói rằng trong quá trình bào chế đã xảy ra sai sót dẫn đến trong thuốc vẫn còn tồn độc tính.
Hai sự kiện này gần như phá hủy danh tiếng tốt của Nhân Hoà Đường trong nhiều năm qua.
“Đây là thủ đoạn của Liễu Bích Ngọc.” Nàng ta muốn hủy hoại Nhân Hoà Đường, sau đó xuất hiện như một vị cứu tinh và biến Nhân Hoà Đường thành của mình.
Thủ đoạn lấy đá dìm thuyền này hẳn là do Diệp Vân Phi nghĩ ra.
Triệu Lâm Tu có một tầng hiểu biết khác về vị thừa tướng trẻ tuổi này, từ xưa đến nay, những người muốn làm nên đại sự đều phải hiểu đạo lý lúc nào nên lấy lúc nào nên bỏ này.
Chính xác thì Diệp Vân Phi muốn có được điều gì?
"Ngươi hãy đến phủ quốc công trước và nói với Thẩm lão phu nhân rằng ngươi muốn giữ lại Nhân Hoà Đường. Nhân tiện...cho bà ấy xem chiếc nhẫn Cửu Châm này." Triệu Lâm Tu nói với Tề Nghiên Linh.
Mặc dù nàng không hiểu làm như vậy thì có ích gì, nhưng vẫn làm theo lời hắn.
Thẩm lão phu nhân rất kích động khi nhìn thấy chiếc nhẫn Cửu Châm của Tề Nghiên Linh, bà ấy cẩn thận nhìn kĩ Tề Nghiên Linh, cuối cùng thở dài nói: “Vốn dĩ lão thân định bo bo giữ mình không quan tâm chuyện thiên hạ…Có lẽ đây là oan hồn bất tán của nàng ấy. Chiếc nhẫn Cửu Châm này ngươi giữ cho kĩ đi, việc ta có thể giúp cho Nhân Hoà Đường không hề nhiều. Ta chỉ có thể dùng uy thế của phủ quốc công trấn áp phía quan phủ không được vội vàng kết án, cho các ngươi một cơ hội tìm lại sự trong sạch."
Chỉ cần có cơ hội rửa sạch vết nhơ là tốt rồi.
“Thật ra, ngươi đi tìm Thất gia… còn có ích hơn là tìm lão thân đấy. Hắn đã không muốn ra mặt, tức là chưa muốn bại lộ thân phận của mình.” Thẩm lão phu nhân trầm giọng thở dài.
Trong lòng Tề Nghiên Linh khựng lại, nếu Triệu Lâm Tu ra mặt có ích hơn cả Thẩm lão phu nhân, tại sao hắn còn muốn nàng đến phủ quốc công cơ chứ? Hắn không muốn giúp nàng, hay là… Thân phận của hắn quá thần bí nên không thể bại lộ?
Với sự giúp đỡ của phủ quốc công, quan phủ đã không kết tội Nhân Hoà Đường một cách nhanh chóng như vậy mà quyết định ba ngày sau đưa ra công đường để xét xử công khai.
Trong dịch trạm, Diệp Vân Phi ngồi trên ghế bành, thần sắc lãnh đạm nhìn Hoàng tri huyện đang không ngừng lau mồ hôi đứng trước mặt mình.
"Diệp đại nhân, hạ quan... Hạ quan không còn cách nào khác. Nhân Hoà Đường không giống với những tiệm thuốc khác, mọi người đều chăm chú theo dõi nó, chỉ có thể thăng đường cho bọn họ có cơ hội biện giải. Tuy nhiên, đại nhân có thể yên tâm, lần này Nhân Hoà Đường thật sự chữa bệnh chết người, thuốc đó cũng đã được kiểm tra rồi, lúc điều chế có vấn đề, hai việc này cũng đủ làm cho thanh danh của Nhân Hoà Đường bị huỷ hoại rồi.” Trong lòng Hoàng tri huyện thầm than khổ, một bên là thân tín của Thái tử điện hạ, thừa tướng trọng thần của triều đình, một bên là quốc công gia đức cao vọng trọng. Ông ta không phụ bên nào được.
Diệp Vân Phi biết chỗ khó của ông ta, việc Thẩm quốc công ra mặt giúp đỡ Nhân Hoà Đường nằm ngoài dự liệu của y: "Hoàng đại nhân chỉ làm việc theo công bằng. Hiện nay bổn quan đang nghỉ phép, ngài cứ việc coi ta như một kẻ vô phận sự."
Nếu đúng thật là một người vô phận sự thì tốt quá!
Hoàng tri huyện khom lưng cuối đầu: "Hạ quan nhất định sẽ phán án một cách công bằng, mong đại nhân yên tâm."
“Như vậy thì tốt.” Diệp Vân Phi nâng trà tiễn khách.
Phía sau tấm bình phong, một nam nhân trung niên mặc trang phục dài thường ngày bước ra: "Đại nhân, Thẩm quốc công can thiệp vào chuyện này e rằng có liên quan đến vị gia kia."
“Thật sự là hắn sao?” Diệp Vân Phi nhíu mày suy tư, nếu như Triệu Lâm Tu thực sự là vị gia mà y đoán, vậy thì… Nàng ấy là ai? Thực sự chỉ là một nha đầu xấu xí biết chút y thuật sao?
"Tại hạ đã ở bên cạnh thái tử nhiều năm, đã nhìn thấy dung mạo thuở nhỏ của vị gia đó. Tuy rằng đến nay đã qua nhiều năm, nhưng chỉ cần thay đổi không quá nhiều, ta vẫn có thể nhận ra được." Nam nhân trung niên nói.
Diệp Vân Phi nhẹ nhàng đặt chén trà xuống: "Có lẽ bây giờ Nhân Hoà Đường đang rất náo nhiệt, chúng ta đi hóng một chút xem."