Chương 48

Ngày hôm sau, có hạ nhân vào chuyển lời cho Tề Nghiên Linh, có một nam nhân ở bên ngoài muốn gặp nàng.

Đây là lần đầu tiên có người đến tìm gặp Tề Nghiên Linh, Tề Nghiên Linh rất tò mò không biết ai sẽ đến tìm mình, liền kêu người mời hắn vào đại sảnh.

“Phượng nhị đương gia?” Tề Nghiên Linh đi tới đại sảnh, thoạt nhìn liền thấy nam tử tuấn lãng ngồi ở trên ghế bành là Phượng Triệu Xước.

“Tề cô nương, chúng ta lại gặp nhau rồi.” Phượng Triệu Xước mỉm cười.

Tề Nghiên Linh nhớ tới ngày hôm qua Phượng Triệu Xước đích thân lôi Chu Thông ra mặt, nếu không có hắn thì không biết Chu Thông sớm đã chạy đằng nào rồi, nàng cười nói: “Phượng nhị đương gia đã ra tay tương trợ mấy lần nhưng ta vẫn chưa trực tiếp cảm tạ."

Phượng Triệu Xước cười khua khua tay, nhìn thấy chiếc nhẫn Cửu Châm trên tay trái của nàng, ý cười trong mắt càng sâu hơn: "Đấy đều là chuyện không đáng nhắc tới, có điều, hôm nay đến đây quả thực là có chuyện muốn nhờ Tề cô nương giúp đỡ."

“Phượng nhị đương gia xin cứ nói.” Tề Nghiên Linh vội vàng đáp, không nói tới việc Phượng Triệu Xước đã từng giúp đỡ mình, chỉ vì hắn đã đưa cho nàng chiếc nhẫn Cửu Châm, nàng nhất định sẽ đền đáp cho hắn.

"Trước nay Nhân Hoà Đường của chúng ta luôn tôn trọng những đại phu có y đức và tài năng. Tề cô nương có y đức cao thượng, y thuật cao minh, nếu có thể trở thành đại phu toạ quán của Nhân Hoà Đường thì Phương mỗ sẽ vô cùng biết ơn." Phượng Triệu Xước trực tiếp giải thích ý định mà hắn đến đây, chính là để mời nàng đến Nhân Hoà Đường làm đại phu.

Tề Nghiên Linh sờ lên chiếc nhẫn Cửu Châm trên ngón trỏ, ngập ngừng hỏi: "Nhị đương gia tặng cho ta một món quà đắt tiền như vậy chính là vì..."

Phượng Triệu Xước cười và lắc đầu: "Nếu mỗi lần Nhân Hoà Đường muốn mời đại phu đều đem tặng nhẫn Cửu Châm, thì Nhân Hoà Đường sớm đã dẹp tiệm từ lâu rồi. Ta tặng cái này cho cô nương vì chỉ có cô nương mới xứng đáng với chiếc nhẫn Cửu Châm này thôi."

"Thật sự là có chút quá đắt giá.” Tề Nghiên Linh nói.

Giá trị thực sự của chiếc nhẫn Cửu Châm không chỉ nằm ở bề ngoài. Phượng Triệu Xước không nói điều này: "Tề cô nương, Nhân Hoà Đường của chúng ta dự định mở chi nhánh ở kinh thành, cô nương là người kinh thành, không biết có thể trở thành đại phu thăm khám cho Nhân Hoà Đường của chúng ta ở kinh thành hay không?”

Đã nói tới nước này rồi mà nàng còn từ chối thì hình như có chút không hiểu nhân tình.

“Vậy thì ta cung kính không bằng tuân mệnh, nhưng y thuật của ta cũng tầm thường, sau này có khiến Nhân Hoà Đường mang tiếng thì Nhị đương gia đừng trách ta đấy nhé.” Tề Nghiên Linh giải thích rõ ràng trước để sau này Phượng Triệu Xước không phải thất vọng.

Mục đích của Phượng Triệu Xước đã đạt được, tươi cười rạng rỡ nói rằng việc đó không thành vấn đề.

Sau khi tiễn đưa Phượng Triệu Xước ra về, Tề Nghiên Linh đến thăm Ngọc Bình, sau mấy ngày điều dưỡng, vết thương của Ngọc Bình đã bình phục khá nhiều, giọng nói của nàng không còn thô ráp nữa, mặc dù vẫn chưa được trong trẻo lắm nhưng ít nhất nàng ấy đã có thể nói được.

Nàng thảo luận với Triệu Lâm Tu sau khi Ngọc Bình hồi phục vết thương sẽ khởi hành hồi kinh thành.

Mãi cho đến tối, Tề Nghiên Linh mới có cơ hội nói cho Triệu Lâm Tu biết chuyện hôm nay Phượng Triệu Xước đến tìm mình.

“Hắn nói sẽ mở một chi nhánh của Nhân Hoà Đường ở kinh thành, ta đã đồng ý làm đại phu thăm khám của bọn họ.” Tề Nghiên Linh nghĩ rằng Triệu Lâm Tu sẽ từ chối, nàng vừa nói vừa dè dặt nhìn sắc mặt của hắn.

“Ừm, vậy cũng tốt, sau này ngươi sẽ có lương hàng tháng của Nhân Hoà Đường, có cơ hội trả nợ rồi.” Triệu Lâm Tu cười nói, trong lòng biết rằng mục đích của Phượng Triệu Xước sẽ không đơn giản như vậy, nếu đã không thể nhìn ra được hắn muốn làm gì vậy thì cứ xem từ từ thôi.

Tề Nghiên Linh âm thầm phỉ nhổ hắn trong lòng.

Nàng nhớ lại lý do chính cho chuyến viếng thăm thành Phượng Ngô lần này, nàng đến vì Nhân Hoà Đường, nhưng sau bao nhiêu ngày, Liễu Bích Ngọc vẫn không hề có bất kì động tĩnh gì, ngoại trừ mỗi ngày đều kè kè bên cạnh Thẩm nhị phu nhân của phủ quốc công thì không thấy nàng ta có hành động gì khác, lẽ nào không muốn Nhân Hoà Đường nữa sao?

Tề Nghiên Linh đem thắc mắc này hỏi Triệu Lâm Tu, và bị Triệu Lâm Tu khinh thường bằng ánh nhìn dùng để nhìn một tên ngốc.

“Lẽ nào nàng ta không muốn Nhân Hoà Đường nữa sao?” Tề Nghiên Linh không thể hiểu Liễu Bích Ngọc dựa vào đâu mà cho rằng Nhân Hoà Đường cũng như tiền trang Minh Đức đều dễ dàng bị nàng ta giật lấy như vậy.

Phượng Triệu Xước khác xa với Vương Thất.

Hơn nữa, Nhân Hoà Đường không cần con dấu đúng chứ? Nàng ta đâu có bằng chứng gì nhỉ?