- 🏠 Home
- Huyền Huyễn
- Cổ Đại
- Tà Vương Thịnh Sủng Y Phi Che Trời
- Chương 47
Tà Vương Thịnh Sủng Y Phi Che Trời
Chương 47
Chu Thông thở hổn hển, nếu như không thể khiến mọi người nghĩ rằng ông ta bị hãm hại lừa gạt thì hắn thật sự toang mất. Ông ta nhìn thấy Triệu Lâm Tu ngồi bên cạnh Thẩm lão phu nhân: "Là hắn! Hắn mới là đại phu chữa khỏi bệnh cho Thẩm lão phu nhân."
Thẩm lão phu nhân bật cười: "Chu đại phu, ngay từ đầu luôn là Tề cô nương đã châm cứu cho ta, thua thì chính là thua, chẩn đoán sai thì có gì ghê gớm đâu, có đại phu nào dám đảm bảo chẩn đoán của mình là đúng một trăm phần trăm đâu. Ngươi lại ngoan cố cho mình là đúng chẳng qua là coi thường y thuật của người khác. Hôm nay ngươi vẫn không tâm phục khẩu phục sao?"
“Cô nương đó không phải là người đã cứu cha ta ở Nhân Hoà Đường ngày hôm đó sao?” Có người trong đám đông thốt lên.
"Quả nhiên là cùng một người!"
"Đúng là thần y!"
"..."
Tin đồn được khẳng định, nữ đại phu chữa khỏi cho Thẩm lão phu nhân và cứu người hấp hối ở Nhân Hoà Đường là cùng một người, không ai còn nghi ngờ y thuật của Tề Nghiên Linh nữa.
Sắc mặt Chu Thông trở nên tím tái, đột nhiên trợn to hai mắt ngã thẳng xuống đất.
Cuối cùng, Chu Thông vẫn không thực hiện được lời hứa ở giữa đại chúng dâng trà nhận thua trước Tề Nghiên Linh, tuy nhiên vì chuyện này mà danh tiếng của ông ta chẳng thể cứu vãn được gì, ngược lại còn mang tiếng xấu khó có thể xoá bỏ.
Liễu Bích Ngọc nhìn thấy Chu Thông do mình tiến cử nhục nhã như vậy cũng cảm thấy mặt mũi mình không được vẻ vang gì cho kham: "Lão phu nhân, đều là ta hiểu người không rõ, còn tưởng Chu Thông là người có năng lực, suýt chút nữa đã hại người rồi."
Thẩm lão phu nhân cười nói không liên quan gì đến nàng ta, đích thực là Chu Thông có chút bản lĩnh, nhưng lại tự phụ kiêu ngạo, không biết lắng nghe ý kiến của người khác.
“Vẫn là Tề cô nương còn có năng lực.” Liễu Bích Ngọc ngưỡng mộ nhìn Tề Nghiên Linh, ánh mắt chân thành đến độ khiến người ta cảm động.
Tề Nghiên Linh nhìn thấy ánh mắt của Liễu Bích Ngọc, trong lòng dâng lên sự ghê tởm và hận ý sâu sắc. Cảm giác này không thể giải thích được, nhưng nó khiến nàng cảm thấy rất chân thực. Bỏ qua những cảm quan còn tồn đọng lại trên cơ thể của nguyên chủ, bản thân nàng cũng không thích Liễu Bích Ngọc, trực giác của nàng nghĩ rằng nữ nhân này không phải là loại tốt đẹp gì.
“Nào có, chỉ là chút tài mọn giang hồ, không lọt nổi vào mắt quý tộc.” Tề Nghiên Linh nhíu mày, nói với một thái độ đúng mực.
Liễu Bích Ngọc không khỏi liếc nhìn nàng lần nữa, vừa rồi có một khoảnh khắc, nàng ta cảm thấy ánh mắt của nữ tử này rất giống với Tề Nghiên Linh, nhìn kỹ lại mới thấy bản thân đã nhìn lầm.
"Lời này của ngươi là không đúng rồi, y thuật làm gì có chuyện là tài mọn giang hồ, bệnh cũng có chuyện lựa người sao? Bất kể là người cao quý đến đâu nhưng lúc bị bệnh đều giống nhau cả thôi." Thẩm lão phu nhân quở trách Tề Nghiên Linh: "Ngươi đó, cái gì cũng tốt, chỉ là tính tình này nên thả lỏng một chút. "
Tề Nghiên Linh mỉm cười nói vâng.
“Không biết Tề cô nương quê ở đâu, nếu có thể kết giao với Tề cô nương, hẳn là một điều tuyệt vời.” Liễu Bích Ngọc cười nhìn Tề Nghiên Linh.
"Có thể làm quen với Diệp phu nhân mới là vinh hạnh của ta. Thực ra, ta cũng không biết mình đến từ đâu, từ khi hiểu chuyện ta đã phiêu bạt khắp nơi." Nàng không muốn làm quen với Liễu Bích Ngọc một chút nào, vì chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp gì, nhìn vào nguyên chủ là biết liền.
Một nguyên chủ lợi hại như vậy cũng bị Liễu Bích Ngọc hãm hại thành thế này, huống gì là người có lực chiến đấu thấp như nàng.
Liễu Bích Ngọc thầm thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là một cô nhi, như vậy càng tốt.
“Có thể phiêu bạt cùng với Thất gia cũng là một may mắn.” Thẩm lão phu nhân trầm giọng nói, ánh mắt nhìn Tề Nghiên Linh càng thêm thương cảm và yêu mến.
Lời này khiến Tề Nghiên Linh có chút không hiểu, nhưng nàng vẫn biểu thị rằng mình có phúc khi đi theo Triệu Lâm Tu.
Trên đường trở về, Tề Nghiên Linh đã xác định được một việc.
Thân phận và địa vị của Triệu Lâm Tu có lẽ tôn quý hơn những gì nàng nghĩ. Nàng ít nhiều gì vẫn có thể nghe ra một ít manh mối từ ý tứ trong lời nói của Thẩm lão phu nhân. Nàng cũng thấy rằng Thẩm lão phu nhân không thích Liễu Bích Ngọc cho lắm, mặc dù không khách khí lạnh nhạt, nhưng vẫn khác với cách đối xử với nàng.
Nếu trước đây Thẩm lão phu nhân có quen biết với nguyên chủ, thì bà ấy chắc chắn phải biết Liễu Bích Ngọc, chẳng phải Liễu Bích Ngọc thường xuyên ở bên cạnh nguyên chủ hay sao?
Tề Nghiên Linh không biết tại sao Thẩm lão phu nhân lại không thích Liễu Bích Ngọc, nhưng chắc chắn là có liên quan đến nguyên chủ.
- 🏠 Home
- Huyền Huyễn
- Cổ Đại
- Tà Vương Thịnh Sủng Y Phi Che Trời
- Chương 47