“Cho dù hắn có biết hay không, tóm lại sau này ngươi phải cẩn thận hơn khi ra ngoài.” Triệu Lâm Tu nói, hắn không cho rằng Diệp Vân Phi đã nhận ra nàng. Khả năng lớn nhất là Liễu Bích Ngọc muốn gϊếŧ người diệt khẩu.
Về lý do tại sao Liễu Bích Ngọc lại muốn gϊếŧ nàng thì vẫn không rõ.
Tề Nghiên Linh quyết định sau này nếu không có việc gì quan trọng thì không ra ngoài nữa.
“Bệnh tình của Thẩm lão phu nhân thế nào rồi?” Triệu Lâm Tu hỏi.
"Sắp khỏi rồi, hai ngày nữa ta sẽ đến châm cứu một lần nữa. Về cơ bản, chỉ cần uống thuốc điều dưỡng là được." Bệnh của Thẩm lão phu nhân vốn dĩ không phải bệnh nặng, chỉ là bị ngâm quá lâu mà thôi.
Đôi môi tuấn tú của Triệu Lâm Tu cong lên nụ cười: "Như vậy thì tốt."
Hai ngày sau, vụ cá cược của Tề Nghiên Linh với Chu Thông không biết bằng cách nào đã lan ra khắp thành Phượng Ngô.
Mọi người đều biết có một cô nương xấu xí dám phản bác phán đoán của Chu thần y, còn dám đánh cược với Chu thần y, việc này quả là quá thiếu hiểu biết.
"Muốn nổi tiếng thì nên nghĩ ra cách riêng khác chứ, thách thức Chu thần y sao? Chậc chậc, không biết lúc đó sẽ mất mặt thế nào nữa."
Cũng có người nhớ đến ngày hôm đó cô nương ấy dùng một bát canh thuốc cứu người đang hấp hối ở Nhân Hoà Đường: "Có lẽ lần này Chu thần y đã thật sự gặp phải một thần y khác."
Có rất nhiều ý kiến khác nhau, không ai trong số đó lọt vào tai Tề Nghiên Linh.
Nàng đang tập trung dưỡng thương.
Đợi khi nàng có thể đi lại như bình thường, bệnh tình của Thẩm lão phu nhân cũng khỏi hẳn rồi.
Chu Thông biết được Tề Nghiên Linh đã chữa khỏi bệnh cho Thẩm lão phu nhân, lòng biết là điềm xấu, nếu ông ta thật sự phải hạ mình rót trà nhận thua trước đồ xấu xí kia, thì danh tiếng mấy chục năm nay của ông ta sẽ bị hủy hoại, không được! Ông ta không được làm mất thể diện này.
Để ngày mai không phải xấu hổ trước mặt mọi người, Chu Thông quyết định nửa đêm lặng lẽ rời khỏi thành Phượng Ngô, đợi sự việc này qua đi, ông ta sẽ tuỳ tiện tìm một lý do để lấp liếʍ quá khứ. Đến lúc đó mọi người sẽ quên chuyện đi chuyện này, ông ta cũng không cần phải xấu hổ.
“Chu đại phu, đây là muốn đi đâu vậy?” Một giọng nói thản nhiên nhàn nhạt vang lên trên đỉnh đầu anh, dưới ánh trăng, khuôn mặt tuấn lãng anh kiệt này không phải là của Phượng Triệu Xước hay sao?
Sắc mặt Chu Thông thay đổi rõ ràng: "Ngươi, ngươi là ai?"
“Ta là ai không quan trọng, quan trọng là ngươi không thể rời đi.” Phượng Triệu Xước cười nói: “Ta phải nhờ ngươi giúp một việc.”
“Giúp gì chứ?” Chu Thông hỏi.
“Ngày mai ngoan ngoãn rót trà nhận thua cho cô nương xấu xí kia, chỉ là việc nhỏ này thôi.” Nếu nha đầu đó đã thay đổi ý định ban đầu, không muốn giấu đầu lòi đuôi như trước nữa, tất nhiên là hắn sẽ thành toàn cho nàng, xem xem rốt cuộc nàng muốn chơi trò gì.
Đây là một việc nhỏ sao? Mặt mày Chu Thông tím tái vì tức giận, còn chưa kịp phản bác thì đã bị một chưởng làm cho ngất đi.
Phượng Triệu Xước cõng Chu Thông trên vai, qua mất góc đường thì biến mất vào màn đêm.
Không lâu sau, một bóng người thật dài từ trong góc đi ra, đôi mắt dài hẹp của hắn khẽ nheo lại, nhìn chằm chằm phương hướng mà Phượng Triệu Xước biến mất, trong lòng bắt đầu trầm ngâm.
Câu nói đó của Phượng Triệu Xước có nghĩa là gì? Muốn giúp Tề Nghiên Linh sao?
Tề Nghiên Linh gần như quên mất việc cá cược với Chu Thông, nàng chưa bao giờ cảm thấy cần phải đánh cược để chữa bệnh cho bệnh nhân. Ngày hôm đó, ở phủ quốc công chẳng qua là vì bị kích động nên mới buộc miệng. Chưa tới hai ngày, nàng đã lãng quên chuyện này mất tiêu.
Nếu không phải hôm nay nha hoàn mới nhắc nàng ra cổng thành, nàng cũng thật sự không nhớ ra.
Tuy nhiên, từ lúc nào đã có người mở ra bàn cược hai bên vậy?
“Huynh có biết bên ngoài có chợ đen đang mở cá cược không?” Tề Nghiên Linh tò mò hỏi Triệu Lâm Tu.
Triệu Lâm Tu gật đầu: "Của ngươi là một đền hai mươi, bọn họ đều đặt cược Chu Thông thắng, của hắn là một đền hai."
"..." Tề Nghiên Linh cảm thấy mình bị coi thường: "Lẽ nào không có người nào biết tin tức Thẩm lão phu nhân đã khỏi bệnh hay sao?"
“Thẩm gia không để lộ một tiếng gì.” Triệu Lâm Tu nhàn nhạt nói, chắc chắn là Thẩm lão phu nhân không để cho hạ nhân truyền ra ngoài, cũng là muốn giành khẩu khí cho nàng.
Tề Nghiên Linh tức giận trừng mắt nhìn hắn: "Huynh sớm đã biết có người mở cá cược? Cũng biết của ta là một đền hai mươi đúng không?"
Triệu Lâm Tu cười gật đầu: "Thì đã sao nào?"
“Vậy mà huynh không nói với ta!” Thật quá đáng! Nếu nàng biết, nàng nhất định sẽ dồn hết một trăm lượng đã mượn vào đấy, đến lúc đó sẽ có tiền trả lại cho hắn!