“Huynh xem.” Tề Nghiên Linh ấn vào một chỗ nào đó trên chiếc nhẫn và lấy ra một kim châm nhọn: “Đây là kim châm thứ tư, được gọi là Phong châm, dài một tấc sáu phân, được dùng để chích lấy máu... "
“Đây là quà của Phượng Triệu Xước tặng ngươi sao?” Triệu Lâm Tu trầm giọng hỏi, kĩ thuật chế tác của chiếc nhẫn Cửu Châm này phải gọi là tuyệt kĩ thiên hạ, tưởng chừng như đơn giản nhưng trên thực tế để làm ra nó không hề dễ dàng như vậy.
Cho dù chiếc nhẫn Cửu Châm này không có giá trị liên thành, nhưng cũng không kém xa bao nhiêu.
Phượng Triệu Xước lại thực sự tặng nó cho một nữ tử lạ mặt đeo mặt nạ sao? Triệu Lâm Tu liếc nhìn Tề Nghiên Linh một cái, vẫn là một nữ tử xấu xí cơ mà.
Tề Nghiên Linh không biết rằng lúc này Triệu Lâm Tu đang xem thường sự quyến rũ của mình: "Đúng vậy, vốn dĩ hôm nay ta muốn đi gặp hắn, nhưng hắn không ở Nhân Hoà Đường, kêu người đưa cho ta thứ này, huynh nói xem hắn có ý gì?"
“Không biết.” Triệu Lâm Tu không hiểu được Phượng Triệu Xước bị mù ở chỗ nào, hắn nhẹ nhàng xoay chiếc nhẫn Cửu Châm trên ngón tay nàng, ánh mắt đột nhiên hơi trầm xuống: “Hắn biết ngươi hiểu y thuật à?”
“Ý là gì?” Tề Nghiên Linh hoàn toàn không hiểu ý của hắn.
“Trước khi ngươi mất trí nhớ, có bao nhiêu người biết ngươi hiểu y thuật?” Triệu Lâm Tu nhớ tới câu nói vật về với chủ vừa nãy của Phượng Triệu Xước.
Câu nói vật về với chủ của hắn tuyệt đối không chỉ có nghĩa đen hời hợt như vậy.
Phượng Triệu Xước đã biết nàng là ai!
“Ta không biết.” Nàng vẫn luôn cho rằng nguyên chủ không hiểu y thuật, theo tiết tấu hiện tại, hiển nhiên năng lực của nguyên chủ lợi hại hơn nàng nhiều.
Ngón tay vàng của những nhân sĩ xuyên không cũng không sáng bóng được thế này đâu.
Triệu Lâm Tu liếc nàng một cái, cảm thấy bất lực với việc mất trí nhớ của nàng: "Khi nào ngươi mới có thể nhớ ra hả?"
“Ta cũng đang nhớ đấy thôi.” Nàng đang rất cố gắng tìm lại ký ức của nguyên chủ.
Chẳng mấy chốc bọn họ đã trở về đại trạch, Triệu Lâm Tu bế nàng xuống xe, trước khi Tề Nghiên Linh nói ra câu nam nữ thụ thụ bất thân, nàng liền nhận được ánh mắt giễu cợt của ai đó, dường như đã liệu được tiếp theo nàng sẽ nói cái gì.
Nàng không nói nữa! Dù sao người trong trạch tử không ai là không biết nàng và hắn ra vào cùng một chiếc xe ngựa bao lâu nay, nàng có già mồm thêm nữa cũng không thể lấy lại hình ảnh trong sạch của mình.
“Triệu Lâm Tu, huynh nói xem cỗ xe hôm nay có phải là nhắm vào ta mà xuất hiện không?” Tề Nghiên Linh nghĩ đến cảnh tượng khϊếp hồn kia, kết hợp với số phận thê lương của nguyên chủ, nàng không khỏi nghi ngờ như vậy.
"Con ngựa đó đã bị tính kế, người lái xe chết tại chỗ. Bao nhiêu người trên đường không đâm vào ai mà chỉ đâm vào mình ngươi, ngươi cho rằng như vậy là có nhắm vào ngươi hay không?" Triệu Lâm Tu bế nàng sải bước, âm thanh vẫn trầm ổn như thường, giọng nói rõ ràng, âm sắc ôn hoà nhã nhặn, lời nói ra lại khiến người ta tức chết.
Tề Nghiên Linh dè dặt túm lấy vạt áo của hắn: "Trước khi ta nhớ lại, ngươi sẽ không vứt bỏ ta đấy chứ?"
“Vậy phải xem ngươi có hầu hạ bổn gia hài lòng không đã.” Triệu Lâm Tu lười biếng đáp.
"..."
Sau khi đặt Tề Nghiên Linh xuống giường, chọn lại một nha hoàn mới để hầu hạ nàng, Triệu Lâm Tu quay trở lại thư phòng và lạnh lùng liếc nhìn nam tử đã quỳ sẵn ở bên trong.
“Thất gia!” Vẻ mặt của Mạnh Ảnh áy náy: “Là do thuộc hạ không bảo vệ tốt cho Tề cô nương.”
Xe ngựa đột ngột xuất hiện, mặc dù Mạnh Ảnh luôn âm thầm bảo vệ Tề Nghiên Linh, nhưng lại khinh suất, vì thế mới ra tay không kịp khiến cho Tề Nghiên Linh bị thương.
“Nếu còn có lần sau, ngươi không cần phải đến gặp ta nữa.” Giọng nói của Triệu Lâm Tu nghiêm nghị.
"Vâng."
“Chưa chết sao?” Giọng nói sắc bén hét lên một cách mất kiểm soát, một tia căm hận dữ tợn vụt lên trên khuôn mặt thanh tú kiều mị của Liễu Bích Ngọc: “Đúng là phế vật, ngay cả một nha đầu xấu xí thôi mà cũng không thể dọn dẹp được.”
“Phu nhân, vốn dĩ đã nắm chắc phần thành công, nhưng không biết một nam nhân từ đâu xuất hiện đã cứu nàng ta.” Phán Lan nhìn nam tử đang quỳ trước mặt Liễu Bích Ngọc, nghiến răng giải thích dùm hắn.
Liễu Bích Ngọc có thể đoán được nam nhân đã cứu nha đầu xấu xí đó là ai, chắc hẳn là người ở trong phủ quốc công hôm đó, cứ tưởng đó là một tên chỉ có ngoại hình, nhưng không ngờ cũng có chút bản lĩnh: “Phán Lan, đi kiểm tra xem, nam nhân thường xuất hiện bên cạnh nha đầu xấu xí đó là ai.”
Phán Lan biết được Liễu Bích Ngọc không còn truy cứu sự việc thất bại ngày hôm nay nữa nên trong lòng vui mừng: "Vâng."
“Chuyện hôm nay đừng để đại nhân biết được.” Liễu Bích Ngọc trầm giọng cảnh cáo.