Chương 42

Mặc dù có phần không hài lòng với sự to gan của nàng, nhưng Triệu Lâm Tu vẫn bế nàng bước tới.

Bàn tay màu lúa mì nhặt chiếc nhẫn đang nằm trước mặt hắn lên.

“Nếu làm mất một thứ quan trọng thế này thì thật là đáng tiếc.” Người nói là một nam tử cao lớn, dung mạo anh tuấn, thản nhiên cười nhìn Tề Nghiên Linh và Triệu Lâm Tu.

Nhìn thấy hắn, Tề Nghiên Linh có cảm giác quen thuộc.

Đôi mắt dài và hẹp của Triệu Lâm Tu hơi nheo lại, ánh mắt sắc bén nhìn nam tử trước mặt.

Đó là Phượng Triệu Xước! Tại sao hắn lại ở đây?

“Vật về với chủ.” Phượng Triệu Xước đưa chiếc nhẫn Cửu Kim cho Tề Nghiên Linh.

Tề Nghiên Linh ngây người nhìn hắn, cố gắng nhớ lại xem mình đã gặp hắn ở đâu, nàng thực sự có cảm giác quen thuộc rất nồng đậm đối với hắn.

“Cám ơn.” Nàng nhận lấy, rất tự nhiên đeo lại vào ngón trỏ tay trái. Sao nàng cứ cảm thấy nam tử này nói câu vật về với chủ lại có chút kì quái.

Một tia sáng thầm xẹt qua đáy mắt của Phượng Triệu Xước, ánh mắt hắn nhìn Tề Nghiên Linh càng ngày càng sáng hơn.

“Cô nương không cần phải khách sáo, chiếc nhẫn Cửu Châm này quả nhiên chỉ thích hợp với mình cô nương.” Phượng Triệu Xước cười nói.

Tề Nghiên Linh giật mình, tròn xoe mắt nhìn hắn: "Ngươi là nhị đương gia của Nhân Hoà Đường à?"

“Chính là tại hạ, chân của cô nương bị thương, vậy ta đây không làm phiền nữa, hôm khác sẽ hẹn lại cô nương.” Phượng Triệu Xước liếc mắt nhìn Triệu Lâm Tu.

Nam nhân này có khí chất mạnh mẽ, khiến hắn thân là đương gia của Phượng gia bảo cũng cảm thấy áp lực, hắn chưa từng gặp nhân vật này bao giờ. Rốt cuộc hắn ta là ai vậy?

Sao lại ở cùng nàng ấy?

Phượng Triệu Xước đưa chiếc nhẫn Cửu Châm cho Tề Nghiên Linh rồi rời đi. Tư thế tự do thoải mái của ấy khiến Tề Nghiên Linh cảm thấy rất quen thuộc, giống như nàng đã sống gần gũi với người này cực kì tốt, là mối quan hệ rất thân thuộc.

Triệu Lâm Tu bế nàng vào xe ngựa, nhìn xuống chân nàng: "Đau ở đâu?"

Tề Nghiên Linh dời tầm mắt khỏi chiếc nhẫn Cửu Châm rồi cử động cổ chân phải của mình: "Ta bị bong gân chân, trở về lấy ít rượu thuốc xoa bóp là được rồi."

“Thích thứ đồ mà Phượng Triệu Xước cho như vậy sao, thậm chí đi bộ cũng không nhìn đường?” Giọng điệu của Triệu Lâm Tu không tốt cho lắm, hắn nâng chân phải của nàng lên, cởi giày và tất của nàng ra, nhìn thấy mắt cá chân sưng tấy, đôi mày của hắn càng nhíu chặt hơn.

“Ta thấy thứ này rất quen thuộc.” Tề Nghiên Linh duỗi bàn tay trái ra cho hắn xem chiếc nhẫn Cửu Châm: “Huynh xem rất vừa vặn, đây vốn là đồ của ta.”

“Thì sao?” Triệu Lâm Tu hừ lạnh một tiếng, dùng lực kéo mạnh cổ chân của nàng.

"A! Đau quá!" Tề Nghiên Linh thốt ra một tiếng lớn, một tay túm lấy cánh tay của hắn, đau đớn làm cho nước mắt của nàng trào ra, trách mắng: "Huynh không biết nhắc nhở trước một tiếng sao? Đau chết mất!"

Triệu Lâm Tu lấy từ trong ngăn kín trên xe ra một cái lọ trắng ngọc, mùi bạc hà nhàn nhạt lan toả khắp xe ngựa, hắn bôi thuốc mỡ lên chân nàng, dùng tay xoa mạnh, Tề Nghiên Linh đau đớn rít lên.

“Đừng xoa nữa, đau quá!” Tề Nghiên Linh dùng hai tay vịn cánh tay của hắn, nàng dám dùng một trăm lượng của nàng ra thề, tên này là cố ý dùng lực mạng như vậy!

“Biết đau sao không chịu cẩn thận?” Triệu Lâm Tu lạnh lùng nói.

Tề Nghiên Linh nước mắt lưng tròng nhìn hắn, đôi mắt nàng như nho đen ngâm nước: "Làm sao ta biết được chiếc xe ngựa đó đột nhiên xông ra chứ? Không ai nghĩ tới sẽ có loại tai nạn này được không hả."

Triệu Lâm Tu xoa xoa vết bầm tím trên mắt cá chân rồi mới đặt chân nàng xuống: "Đáng!"

Đáng cái khỉ khô! Trong lòng Tề Nghiên Linh phỉ nhổ, nhưng khi nhận ra rằng hắn đang giúp mình mang tất lại, khuôn mặt nàng đột nhiên nong ran, suy xét lại phát hiện hắn đã thực sự cởi giày và tất của nàng ra...

Cho dù là thân thiết đến đâu chăng nữa cũng có người không làm được điều này!

Tề Nghiên Linh đột nhiên cảm thấy thật ra không phải lòng dạ hắn hiểm ác, mà là do bản thân nàng quá bất cẩn, hắn mới mắng nàng như vậy.

“Chiếc nhẫn Cửu Châm này rất đặc biệt, nếu chỉ là một chiếc nhẫn bình thường, ta sẽ không suy nghĩ đến mức mất hồn như lúc nãy đâu.” Tề Nghiên Linh ho nhẹ một tiếng, giấu chân vào váy, che đi sự xấu hổ vừa rồi, vươn tay trái ra trước mặt Triệu Lâm Tu: “Nó được làm thành từ chín cây kim vàng, chỉ những người am hiểu y thuật mới sử dụng cửu châm."

Ánh mắt Triệu Lâm Tu khẽ động, nắm chặt tay trái của nàng, nhướng mày nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn, nếu không nhìn kỹ sẽ không thể nhìn ra đây là chín cây kim vàng tạo thành.