“Nếu như đã nhận ra, bây giờ ngươi còn có thể ngồi ở đây sao?” Triệu Lâm Tu nhàn nhạt hỏi.
Tề Nghiên Linh nghiêm túc gật đầu: "Không sai, nhất định là hắn không nhận ra."
Thực sự là... Tiền trang Minh Đức và Nhân Hoà Đường được cô nương này một tay thành lập sao? Triệu Lâm Tu hoài nghi liệu có ai khác đằng sau Tề Nghiên Linh giúp nàng bày mưu lập chiến lược.
Tề Nghiên Linh lại nghĩ nên tìm thời gian nào để đi gặp Nhị đương gia của Nhân Hoà Đường.
Mỗi người một suy tư và im lặng suốt đoạn đường, cho đến khi cỗ xe ngựa dừng lại.
"Cái đó..." Tề Nghiên Linh Đình lề mà lề mề nán lại: "Có thể cho ta mượn thêm chút bạc được không?"
Nàng đã dùng hết bạc rồi, nếu không vay thêm chút nữa, nàng thực sự không thể đi ra ngoài được nữa.
Triệu Lâm Tu nhướng mày: "Có thể chứ, không phải vẫn còn giấy ghi nợ sao?"
“Ta còn tưởng đó là hợp đồng bán thân cơ!” Tề Nghiên Linh nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vậy thì ghi vào giấy nợ luôn đi.”
Nhìn bộ dạng nàng bất mãn nhưng không dám nói ra, Triệu Lâm Tu phát hiện tâm trạng của mình đột nhiên tốt lên rất nhiều.
Ngày hôm sau Tề Nghiên Linh lại đến Nhân Hoà Đường, lần này nàng đến là muốn gặp Phượng Triệu Xước, kết quả là người ta không có ở đó, nhưng lại cho người đưa nàng một thứ.
Là một chiếc nhẫn Cửu Châm.
Tại sao Phượng Triệu Xước lại kêu người đưa cho nàng thứ này?
Tề Nghiên Linh cầm nó trên tay nghiên cứu, chiếc nhẫn này được làm ra từ chín chiếc kim châm là chín loại kim được dùng trong Trung y để chữa bệnh, có hình dạng và độ dài khác nhau và có công dụng khác nhau. Gặp phải bệnh tình khẩn cấp, chín kim châm này có ích rất lớn.
Lúc trước nàng cũng có một bộ Cửu Châm, nhưng không được tinh xảo như thế này.
Nhưng mà, sao chỉ mới nhìn thoáng qua là nàng có thể nhận ra đây là một chiếc nhẫn Cửu Châm? Trước đây nàng chưa từng nhìn thấy nó cơ mà.
Tề Nghiên Linh cúi đầu, âm thanh trên đường dường như biến mất, nàng chậm rãi đeo chiếc nhẫn Cửu Châm vào ngón trỏ bàn tay trái, không ngờ... Vừa như in!
Chiếc nhẫn Cửu Châm này được đặt làm theo kích cỡ ngón tay của nàng.
Nhẫn Cửu Châm này thuộc về nguyên chủ!
Tề Nghiên Linh sửng sốt, đây là ý gì? Ý nói rằng nguyên chủ biết y thuật sao?
"A... Cẩn thận..." Tề Nghiên Linh hết sức chăm chú đi bộ dọc con phố, Ngọc Bình đột nhiên hét lên từ sau lưng nàng.
Trước khi Tề Nghiên Linh có phản ứng, đã thấy Ngọc Bình bổ nhào tới nàng, nàng cảm thấy mình đã bị đυ.ng ngã xuống.
Một chiếc xe ngựa bị mất kiểm soát chạy loạn trên đường, vì cứu nàng mà Ngọc Bình bị đuôi xe ngựa đυ.ng trúng lăn nhiều vòng trên mặt đất.
“Ngọc Bình!” Tề Nghiên Linh lo lắng kêu lên, không để ý đến cơn đau trong lòng bàn tay mình.
Chiếc xe mất kiểm soát húc đổ đồ đạc trong các gian hàng trên phố, ngựa hí lên inh ỏi, điên cuồng lao vào mọi thứ.
"Mau tránh ra! Mau tránh ra!"
"Cứu mạng với!"
Ngay khi Tề Nghiên Linh vừa đứng dậy, lại nhìn thấy chiếc xe ngựa ấy hướng thẳng về phía mình.
Chân nàng đã bị trẹo, căn bản là không thể chạy được.
Toi rồi! Nàng sắp bị tông rồi...
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tề Nghiên Linh nhắm mắt chờ đợi giây phút bị hất văng, chân nàng đột nhiên nhấc lên khỏi mặt đất, hạ cánh vững chắc trong lòng một bờ ngực rộng và cường tráng
Con ngựa mất kiểm soát làm lật xe ngựa, ngựa điên hí lên một tiếng điên cuồng rồi ngã vật xuống mặt đất.
Đường phố trở thành một mớ lộn xộn, tất cả mọi người đều bàng hoàng.
Người đánh xe bị hất văng xa mấy thước, máu me bê bết.
“Ngươi không sao chứ?” Một giọng nói trầm thấp quen thuộc lướt qua đầu nàng, như làn gió xuân ấm áp, xoa dịu trái tim đang sợ hãi của nàng.
“Triệu Lâm Tu!” Sắc mặt Tề Nghiên Linh tái nhợt: “Ta…Ta không sao.”
Triệu Lâm Tu đặt nàng xuống, thấy nàng không thể đứng vững, hắn lại bế nàng lên: "Ta đưa ngươi về trước."
“Chờ, chờ một chút, còn có Ngọc Bình!” Tề Nghiên Linh nhớ tới Ngọc Bình vì cứu mình mà bị tông trúng.
“Đã có người tới đưa nàng ta đi rồi.” Ánh mắt Triệu Lâm Tu rơi vào trên con ngựa đã bị gϊếŧ chết, xe ngựa đột ngột xuất hiện như thế, dường như là nhằm vào mục tiêu mà đến.
Mắt cá chân của Tề Nghiên Linh đau từng cơn, nàng kìm nén nỗi đau thấu tim mà túm lấy vạt áo của Triệu Lâm Tu: "Ta đánh rơi một thứ! Ta muốn tìm nhẫn Cửu Châm!"
“Nhẫn Cửu Châm gì cơ?” Triệu Lâm Tu cau mày, hắn biết chân của nàng bị thương, sắc mặt tái mét vì đau, vậy mà vẫn nghĩ đến cái nhẫn gì đó nữa.
Tề Nghiên Linh đưa mắt tìm kiếm trên mặt đất, cuối cùng nhìn thấy ở một góc không xa loé lên ánh sáng kim: "Bên kia, mau đi qua giúp ta nhặt lại."
Khuôn mặt tuấn tú thanh thoát của Triệu Lâm Tu chìm xuống, hiện tại nữ nhân này sai bảo hắn lại tự nhiên như thế này luôn rồi!