- 🏠 Home
- Huyền Huyễn
- Cổ Đại
- Tà Vương Thịnh Sủng Y Phi Che Trời
- Chương 40
Tà Vương Thịnh Sủng Y Phi Che Trời
Chương 40
“Không phải là ta nhường, là do ta chơi không tốt bằng những người khác.” Tề Nghiên Linh nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, từ đây có thể nhìn thấy mặt tiền của Nhân Hoà Đường.
Như thể... Nàng đã từng ngồi ở đây và nhìn thấy nó vậy.
“Ta đến từ kinh thành.” Tề Nghiên Linh trả lời câu hỏi trước đó của y: “Nhưng trước giờ ta không hay ra khỏi nhà, nên không rành ở kinh thành có gì vui, công tử đừng hỏi ta vấn đề này.”
Diệp Vân Phi sửng sốt một chút, không ngờ nàng sẽ trả lời như vậy, nhịn không được cười nhẹ thành tiếng: "Không sao, ta cũng là người kinh thành, nhưng ta biết chỗ nào vui."
Tề Nghiên Linh nhìn y, vẻ mặt cứng nhắc vừa khéo lộ ra vẻ nghi ngờ: "Ta vẫn chưa thỉnh giáo tôn danh quý tánh của công tử nữa?"
“Ta họ Diệp.” Diệp Vân Phi nhìn chằm chằm vào mắt nàng, muốn nhìn thấy vẻ mặt thay đổi quen thuộc của nàng.
“Diệp công tử, ta còn chưa hỏi ngài, làm sao ngài biết ta họ Tề?” Hẳn là Liễu Bích Ngọc quay về nói cho y biết, có điều, sao Diệp Vân Phi lại muốn cùng nàng thưởng trà đánh cờ ở đây vậy?
Y muốn có được gì từ nàng sao?
Diệp Vân Phi thất vọng thu lại ánh mắt, nàng không phải nàng ấy... "Hôm qua ta ngồi ở đây nhìn thấy cô nương cứu người, lại nghe nói phủ quốc công đã mời một nữ đại phu, tại hạ liền đoán ra cô nương chính là vị Tề đại phu ấy."
Y chưa bao giờ nghe nói rằng nàng thông thạo y thuật.
Nếu nữ nhân trước mặt thực sự là nàng ấy, không thể nào thông hiểu y thuật trong một thời gian ngắn như vậy được.
Đột nhiên Diệp Vân Phi nản lòng, không còn tâm trạng tiếp tục đánh cờ nói chuyện với một nữ nhân xa lạ ở đây nữa.
“Ồ, lẽ nào ngài cũng muốn gặp ta xem bệnh sao?” Tề Nghiên Linh hỏi: “Nhìn sắc mặt của ngài, có phải đã bị bệnh không? Tuy phí khám bệnh mà ta thu có hơi đắt một chút nhưng ta đảm bảo sẽ chữa khỏi bệnh cho ngài.”
“Không cần đâu, tại hạ không quấy rầy cô nương nghe đàn thưởng trà nữa, cáo từ!” Giọng điệu của Diệp Vân Phi trở nên lạnh lùng hơn rất nhiều, đường đường là người tiêu tiền như nước như y làm sao có chuyện bận tâm đến chút phí khám bệnh được chứ.
Tề Nghiên Linh nhìn theo bóng lưng khuất dần của y, lại bưng chén trà lên, rốt cuộc là Diệp Vân Phi muốn làm gì?
Rời khỏi Trúc lâu với sự nghi ngờ, Tề Nghiên Linh vừa bước lên xe ngựa đã bị hù giật mình một phen.
“Sao huynh lại ở đây?” Nàng ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào Triệu Lâm Tu đang nằm nghiêng trên chiếc ghế dài mềm mại. Nàng thầm nghĩ bất kể là làm việc gì thì nam nhân này cũng toát ra vẻ tao nhã cao quý tự nhiên, cho dù là tư thế nằm lười biếng lúc này của hắn cũng khiến người ta không dám có ý nghĩ khinh nhờn.
Đôi mắt hẹp dài của Triệu Lâm Tu khẽ nhướng lên, nhìn chằm chằm khuôn mặt nàng như thiêu như đốt: "Đi ngang qua thấy xe ngựa của ngươi, cho nên mới tới đây. Trúc lâu có truyền kì giống như trong lời đồn hay không?"
Tề Nghiên Linh tỏ ra nghi ngờ với lí do thoái thác của hắn, nàng ngồi xuống: "Ưm, Trúc lâu này quả nhiên là khác thường."
“Khác thường thế nào?” Triệu Lâm Tu cười hỏi.
“Huynh tự mình đi cảm nhận là sẽ biết liền.” Vẻ mặt không thể tiết lộ của Tề Nghiên Linh, chính là không muốn nói tới việc nàng đã gặp Diệp Vân Phi ở bên trong đó.
Triệu Lâm Tu thấy nàng cố ý, nét cười trong mắt càng cười sâu hơn: "Vừa rồi ta nhìn thấy Diệp Vân Phi đi ra khỏi Trúc lâu."
Nam nhân này nói chuyện cũng xảo quyệt y như hồ ly, cứ hỏi thẳng là có phải nàng đã gặp Diệp Vân Phi luôn không được sao? Cứ nhất quyết phải bảy lần tám lượt thăm dò nàng.
“Đúng vậy, chúng ta còn cùng nhau uống trà.” Trong lòng Tề Nghiên Linh phỉ nhổ hắn, nhưng cũng không nhịn được phải bày tỏ cảm xúc của mình: “Ta nghĩ hắn muốn biết điều gì đó từ ta. Hơn nữa, trước đây Thẩm lão phu nhân cũng từng quen biết ta, huynh nói xem có khi nào bọn họ nhận ra ta không?"
Triệu Lâm Tu nhìn khuôn mặt nàng một lúc, nàng thật sự nghĩ quá nhiều rồi: "Ngươi cảm thấy dáng vẻ hiện tại của mình có khác biệt gì với nguyên bản không?"
Khác biệt lớn quá đi chứ! Tề Nghiên Linh nói: "Không phải vấn đề về ngoại hình."
Được thôi, có lẽ là do yếu tố tâm lý của nàng, nàng luôn nghĩ rằng mọi người đều có liên quan gì đó đến nguyên chủ, là nàng đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
“Giọng nói.” Triệu Lâm Tu nhàn nhạt nhắc nhở.
Nàng không biết nội lực nên sẽ không thể thay đổi giọng nói của mình, người khác nghi ngờ nàng cũng là bình thường, có điều, cũng chỉ có vỏn vẹn giọng nói là giống mà thôi.
"..." Tề Nghiên Linh muốn nói thật ra là nàng đã cố ý đè nén giọng nói của mình một chút rồi, nhưng hiển nhiên là không có tác dụng gì nhiều: "Diệp Vân Phi chắc sẽ không nhận ra đâu nhỉ?”
- 🏠 Home
- Huyền Huyễn
- Cổ Đại
- Tà Vương Thịnh Sủng Y Phi Che Trời
- Chương 40