Chương 39

“Cô nương muốn uống trà hay nghe đàn?” Trong lòng chưởng quỹ cảm thấy rất đồng cảm với cô nương này, đã trông không đẹp rồi mà còn có hơi ngốc nữa.

“Uống trà.” Tề Nghiên Linh thì thào: “Tử Ngâm Cư… Ta muốn Tử Ngâm Cư.”

Sắc mặt của Chưởng quỹ hơi thay đổi: "Xin lỗi cô nương, Tử Ngâm Cư đã có khách rồi."

Tề Nghiên Linh thất vọng cau mày, nàng chỉ vừa nhớ ra có một nơi tên là Tử Ngâm Cư, vốn dĩ nàng chỉ muốn hỏi thăm xem sao, nhưng không ngờ nơi này thật sự có...

“Chưởng quỹ, chủ tử của ta bằng lòng nhường Tử Ngâm Cư cho cô nương này.” Một người hầu mặc quần áo nâu từ đâu xuất hiện, đột nhiên nói với chưởng quỹ.

Không chỉ Tề Nghiên Linh sửng sốt, mà ngay cả vẻ mặt của chưởng quỹ cũng trở nên kỳ lạ, hắn cười cứng nhắc: "Cô nương, mời lại đây."

Tề Nghiên Linh nhìn đánh giá người làm kia một cái rồi gật đầu biểu thị sự cảm ơn, nhưng trong lòng thầm nghĩ, nàng chưa từng nhìn thấy người này, chủ tử của hắn là ai được nhỉ?

Phía sau Trúc lâu là một mảng rừng trúc, gió thổi xào xạc, Tề Nghiên Linh không khỏi thán phục người có kinh phí mở một trà lâu thế này.

"Cô nương thực sự có mắt nhìn. Tử Ngâm Cư là hiên phòng tốt nhất ở chỗ của chúng ta." Không những có thể ngắm cảnh rừng trúc, mà còn có thể nhìn thấy cảnh đường phố bên ngoài, nhất tĩnh nhất động đều nằm trong tầm mắt.

Tề Nghiên Linh được dẫn đến một gác lâu cũng được dựng bằng tre, nàng ngước mắt nhìn lên liền thấy một nam tử mặc áo choàng gấm màu trắng như trăng đang đứng ở cửa, gương mặt đẹp như viên ngọc trên mão quan, khí chất ôn hoà và tao nhã, đang nở nụ cười nhìn nàng.

Bất giác, Tề Nghiên Linh cảm thấy trong lòng trống rỗng, cơn đau khiến cả người nàng tê dại.

Chính là y!

Nam nhân nàng đã gặp ở ngoài cửa Tề gia.

Diệp Vân Phi...Nếu nguyên chủ chưa chết, có lẽ đã được gả cho y.

“Tề cô nương.” Diệp Vân Phi bước xuống bậc thang, chắp tay thi lễ với nàng.

Nếu nguyên chủ còn sống, nhất định sẽ không cam lòng gã cho y làm bình thê! Cho dù là yêu y nhiều hơn đi nữa, nàng tin rằng với tính cách của nguyên chủ sẽ không hạ nhục tôn nghiêm của mình theo cách này.

Tề Nghiên Linh nhún gối cúi đầu: "Cám ơn công tử đã nhượng bộ."

Nghe thấy giọng nói của nàng, ánh mắt Diệp Vân Phi hơi tối sầm lại, nhìn nàng chằm chằm như thiêu đốt: "Sao Tề cô nương lại thích Tử Ngâm Cư vậy?"

“Chỉ là thấy cái tên rất hay mà thôi.” Tề Nghiên Linh đáp một cách cứng nhắc.

Chỉ là giọng nói giống nhau thôi.

Trong lòng Diệp Vân Phi dâng lên một nỗi thất vọng không nói nên lời: "Y thuật của Tề cô nương cao minh, tại hạ sớm đã muốn làm quen. Hôm nay có duyên gặp nhau ở đây, không biết có thể mời cô nương thưởng trà hay không?"

Không được! Tề Nghiên Linh xém chút vô thức thốt ra, nhưng nàng vẫn kìm lại được.

Nếu muốn biết rốt cuộc nguyên chủ là người như thế nào, đơn giản nhất là bắt đầu với Diệp Vân Phi.

Trước mặt người mình yêu, chắc là sẽ thể hiện con người chân thật nhất của mình.

“Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.” Tề Nghiên Linh thì thào.

Ngọc Bình ở bên cạnh kéo kéo tay áo nàng.

Tề Nghiên Linh đáp lại nàng ấy bằng một nụ cười điềm tĩnh.

Chưởng quỹ đứng một bên lắng nghe cuộc trò chuyện của bọn họ, một sắc thái kỳ lạ lướt qua đáy mắt hắn. Sau khi Tề Nghiên Linh và Diệp Vân Phi cùng nhau bước lên gác hiên, thì hắn đi vào phía một cánh cửa nhỏ khác, băng qua một con đường lát đá xanh hai bên đều là trúc tím, bước đến trúc đình bên hồ: "Nhị đương gia, Diệp Vân Phi đã mời vị Tề cô nương đó vào Tử Ngâm Cư."

“Nàng ấy muốn đến Tử Ngâm Cư à?” Nam nhân đứng trong trúc đình dáng người thẳng tắp, ngũ quan thông thái tuấn lãng, chính là Phượng Triệu Xước, Nhị đương gia của Nhân Hòa Đường.

Chưởng quỹ trả lời: "Vâng, nhị đương gia, sao cô nương đó lại muốn đến Tử Ngâm Cư nhỉ?"

Phượng Triệu Xước thản nhiên cười: "Ai biết được, nhưng ta rất muốn gặp nàng ấy một lần."

“Tề cô nương từ kinh thành đến à?” Diệp Vân Phi đặt quân cờ đen trong tay lên bàn cờ, mỉm cười nhìn khuôn mặt nhỏ rối như tơ vò của Tề Nghiên Linh.

Nàng không biết chơi cờ, mỗi khi không biết phải đi bước nào, nàng lại cau mày và cắn ngón tay út của mình.

Cho dù nữ tử không xấu cũng chẳng đẹp trước mặt không cắn ngón út của mình, thì biểu cảm của nàng vẫn y như vậy.

Trong đáy mắt Diệp Vân Phi nhàn nhạt hiện lên một tia nhớ nhung.

“Ta thua rồi.” Tề Nghiên Linh miễn cưỡng đặt cờ trắng xuống, nàng chỉ biết chơi cờ caro thôi có hiểu không hả, cờ vây quá khó đi mà.

“Là cô nương đã nhường.” Diệp Vân Phi nhẹ giọng nói.

Trong lòng Tề Nghiên Linh thở dài, đúng là một nam nhân ôn nhu như ngọc khiến người ta thoải mái như hóng gió mộc xuân.