Thế nhưng dù sao Toàn Cơ Tiên Sinh cũng chỉ có một người. Ngoài hắn ra, khi các Phụng Thư của thư phường lựa chọn thoại bản khác đều vô cùng thận trọng.
Phụng Thư tương đương với chức danh biên tập ở hiện đại. Trong thư phường, họ nắm quyền quyết định một cuốn sách có được in ấn hay không, đồng thời cũng gắn bó chặt chẽ với tác giả. Chẳng hạn, nếu tác giả dưới quyền Phụng Thư bị phát hiện đạo văn, Phụng Thư cũng phải tự chịu trách nhiệm, từ chức và không còn được tiếp tục làm nghề này.
Thế nhưng lúc này, thậm chí Tô Thanh Y còn chưa có cơ hội gặp mặt Phụng Thư.
Tiểu nhị tiếp nàng liếc nhìn một cái, rồi hỏi: “Đây là lần đầu tiên công tử gửi bài phải không? Đã có chút danh tiếng nào chưa?”
Tô Thanh Y lắc đầu.
Tiểu nhị chỉ tay về chiếc rổ đặt bên cạnh, hờ hững nói: “Để ở đó đi.”
Trong rổ đã chất đầy sách vở, số lượng không ít. Vài cuốn thậm chí còn lộ dấu vết mốc meo, dù mùa mưa đã qua từ lâu, đủ thấy chúng bị bỏ xó ở đây đã không ít ngày.
Lòng Tô Thanh Y chợt lạnh đi, nhưng nàng vẫn không cam tâm, tiếp tục hỏi tiểu nhị: “Xin hỏi gửi bản thảo cho thư phường quý vị, bao lâu thì có thể nhận được hồi đáp?”
Tiểu nhị còn chưa kịp trả lời thì một thư sinh đứng chờ bên cạnh đã lên tiếng: “Tiểu huynh đệ, ta khuyên ngươi đừng đặt quá nhiều kỳ vọng.”
Tô Thanh Y quay đầu nhìn sang. Tuy thư sinh kia y phục rách rưới, nhưng khí chất ngay thẳng, ánh mắt kiên định, không giống hạng người cay nghiệt. Nàng liền hỏi: “Tại sao?”
Thư sinh nói với giọng đầy phẫn nộ: “Tục ngữ có câu, trước kính áo lụa rồi mới kính người. Danh tiếng chính là áo lụa để họ nhận người. Tiểu huynh đệ ngươi không có danh tiếng, thứ ngươi viết ra họ sẽ chẳng buồn liếc mắt lấy một lần, chỉ bị ném vào cái rổ kia, phủ đầy bụi bặm, vĩnh viễn không thấy được ánh sáng mặt trời.”
“Bạch tiên sinh, lời ông nói...” Tiểu nhị dường như quen biết Bạch tiên sinh, hiểu rõ tính khí của ông nên không hề tức giận, chỉ cười mà giải thích: “Bây giờ chẳng phải đều như vậy sao? Ít nhất chúng ta còn đem cái rổ này cho vài vị Phụng Thư xem qua. Ông nhìn khắp thành Thành Lâm Giang đi, các thư phường khác thì trực tiếp đem bản thảo làm củi đốt hết rồi.”
Bạch tiên sinh vẫn mang vẻ phẫn uất, nhưng không lên tiếng phản bác.
Đúng lúc này, một tiểu nhị khác đến mời Bạch tiên sinh vào phòng sau. Bạch tiên sinh cùng Tô Thanh Y chắp tay chào nhau, ông thở dài một tiếng rồi quay người rời đi.