Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ta Viết Tiểu Thuyết Ở Thời Cổ Đại

Chương 3

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chỉ là lỡ như bệnh của Tô Tiếp vẫn không khá lên, e là căn nhà này cũng không giữ nổi.

Tô Thanh Y thở dài, sau đó không nghĩ nhiều nữa mà lấy ra quyển sách do Phàn chưởng quỹ đưa. Sách không dày lắm, Tô Thanh Y lật qua một lượt, ước lượng khối lượng công việc mỗi ngày của mình. Nàng cẩn thận mài mực, sau đó mới rửa sạch tay, trải giấy ra, chấm bút lông đẫm mực rồi bắt đầu chép.

Chuyện chép sách trông thì đơn giản nhưng thực ra yêu cầu cũng không ít. Đầu tiên chữ viết phải ngay ngắn rõ ràng, không được chép sai một chữ, không được có vết tẩy xóa. Một trang giấy chỉ cần sai một chữ hoặc có một vết bẩn nhỏ, trang giấy đó lập tức bị hỏng, phải chép lại từ đầu.

Đối với các sĩ tử muốn tham gia khoa cử, đây đều là những yêu cầu rất cơ bản. Tô Thanh Y chưa từng trải qua huấn luyện liên quan, có điều ưu điểm lớn nhất của nàng là sự tập trung. Khi nàng hoàn toàn đắm chìm vào một việc gì đó, sức tập trung sẽ trở nên vô cùng kinh ngạc.

Thế là khi Tô Thanh Y chép xong phần việc của ngày hôm nay, mới giật mình nhận ra trời đã tối đen.

Nàng vội vàng cất đồ đạc, lúc này mới cảm thấy vùng vai gáy đã cứng đờ. Nàng cử động một chút, thấy dễ chịu hơn.

Nhưng điều này cũng giúp nàng có khái niệm về hiệu suất của mình. Vì đủ tập trung, gần như không có trang giấy hỏng nên tốc độ của nàng nhanh gần gấp hai lần so với người chép sách bình thường.

Cứ theo tốc độ này, nàng không cần đến mười ngày, chỉ cần năm, sáu ngày là có thể hoàn thành nhiệm vụ.

Tô Thanh Y có chút vui mừng. Chẳng qua nàng cũng biết, chung quy chép sách không phải là kế lâu dài. Bệnh của Tô Tiếp giống như một cái động không đáy, số bạc này cũng chỉ như muối bỏ bể mà thôi.

Tô Thanh Y có chút ngẩn ngơ. Ở thời đại này, rốt cuộc một cô nương như nàng còn có con đường chính đáng nào để kiếm tiền nhanh chóng đây?

Tô Thanh Y làm thêm giờ, cuối cùng vào ngày thứ năm cũng chép xong quyển sách. Nàng đặt sách vào bọc vải, lại nhờ hàng xóm láng giềng xung quanh trông chừng Tô Tiếp, sau đó mới xách bọc vải đi đến phố Quan Ninh.

Phàn chưởng quỹ thấy nàng đến nhanh như vậy, cũng vô cùng kinh ngạc. Ông lo cô nương nhỏ này nóng vội bèn mở sách ra kiểm tra một lượt, phát hiện từ chữ đầu tiên đến chữ cuối cùng, không chỉ không có chữ sai mà nét chữ còn ngay ngắn xinh đẹp, không hề có ý vì tốc độ mà bỏ qua chất lượng.
« Chương TrướcChương Tiếp »