Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ta Viết Tiểu Thuyết Ở Thời Cổ Đại

Chương 2

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tô Thanh Y thở phào nhẹ nhõm.

Phàn chưởng quỹ đưa sách và giấy cần chép cho nàng, hẹn mười ngày sau giao bản chép. Trừ đi tiền vốn mua bút mực, chỉ cần Tô Thanh Y chép xong quyển sách này là có thể kiếm được khoảng một bạc rưỡi, đủ cho hai phụ tử sống trong một tháng.

Tô Thanh Y cất đồ xong xuôi, mới trở về nhà.

Về đến nhà, Tô Thanh Y đặt đồ xuống, việc đầu tiên là vào phòng của phụ thân Tô Tiếp. Tuy Tô Tiếp vẫn chưa tỉnh nhưng bệnh tình cũng không trở nặng, lúc này nàng mới yên tâm.

Thật ra nàng không phải là chủ nhân của cơ thể này, nàng chẳng qua chỉ là một linh hồn từ ngàn năm sau, sống lại trong cơ thể của cô nương nhỏ trùng tên với mình. Tại một thời đại không hề có trong lịch sử này, nàng đón nhận cuộc sống mới.

Nhưng mà vừa mở mắt ra đã phải đối mặt với cảnh nhà không còn gì, mẫu thân qua đời, lão phụ bệnh nặng. Sau khi cảm thán một hồi về cuộc đời vô thường, Tô Thanh Y liền chấp nhận số phận, gánh vác trách nhiệm của cơ thể này.

Nàng sắc thuốc, nấu cơm một cách không thành thạo, sau đó hầu hạ Tô Tiếp ăn xong, cuối cùng mới lo được cho bản thân. Đợi đến khi nàng ăn vội mấy miếng cơm đậu khô khốc, dọn dẹp xong xuôi, thấy bên ngoài trời vẫn còn sáng, nàng mới đi vào thư phòng.

So với sân viện rách nát, rõ ràng cách bài trí trong thư tốt hơn nhiều. Trong thư phòng có một giá sách lớn kê sát tường, vốn dĩ chất đầy sách, bây giờ đã trống rỗng.

Vì để chữa bệnh cho Tô Tiếp, sách trên giá này đã bị mang đi cầm gần hết chỉ trong vài tháng ngắn ngủi.

Mà trên bàn viết có hai cái hộp. Một cái hộp đang mở, trống trơn, bên trong vốn đựng hai quyển sách mà Tô Thanh Y mang đi cầm hôm nay. Còn cái hộp kia đựng khế ước nhà.

Nếu Tô Tiếp mà tỉnh táo, e là ông thà cầm nhà chứ không chịu cầm hai quyển sách này. Đây là sách do sư trưởng của Tô Tiếp là Sùng Minh tiên sinh tặng cho ông, những lời bình chú bên trong đều do Sùng Minh tiên sinh tự tay viết. Xưa nay Tô Tiếp luôn coi hai quyển sách ấy như mạng sống. Nếu là Tô Thanh Y ban đầu, có cho nàng ta một trăm lá gan thì nàng ta cũng không dám. Nhưng Tô Thanh Y đã thay hồn, bây giờ nàng không quản được nhiều như vậy. Dù có quý giá đến đâu, cũng không quý bằng mạng sống. Một khi mạng cũng mất rồi, kết cục của hai quyển sách này e là cũng chẳng khá hơn.
« Chương TrướcChương Tiếp »