Tô Thanh Y không hề sợ hãi, thẳng thắng đáp: “Nếu Lâm tiên sinh không tin chính mình, thì cứ nói thẳng.”
Lâm Đức An thoáng sững người, rồi bật cười lớn: “Tiểu nha đầu tuổi còn nhỏ mà kiêu ngạo thật đấy.”
“Có kiêu ngạo hay không, ánh mắt của ông chẳng lẽ không phân biệt được sao?” Tô Thanh Y bình tĩnh đáp. “Nếu ông không thích, ta sẽ lập tức rời đi.”
“Tiểu nha đầu còn dùng cả chiêu khích tướng nữa à.” Lâm Đức An nhướng mày,
“Không cần kích ta. Nếu ta thật sự không thích, đã đuổi ngươi đi từ lâu rồi, cần gì nói nhiều như vậy?”
Hắn nghiêm mặt, giọng nói trở nên trầm thấp: “Chúng ta nói thẳng đi. Trong mắt ta, truyện này hay hơn gấp trăm lần những thứ in ra từ thư phường. Xưa nay Lâm Đức An ta chưa từng phục ai, ngay cả Toàn Cơ Tiên Sinh cũng chẳng hơn gì. Ta không kể chuyện của ông ta vì thấy chúng nhàm chán. Nhưng ta sẵn sàng lấy truyện của ngươi để đánh cược cho sự trở lại của mình. Năm đó, ta từng kể chuyện khiến cả thành Lâm Giang chật kín người. Hôm nay, ta tin mình vẫn có thể làm lại được.”
Tô Thanh Y thoáng thấy vẻ cuồng nhiệt lóe lên trong mắt hắn. Người này khác hẳn những kẻ chỉ coi việc kể chuyện là kế sinh nhai. Hắn thật lòng yêu nghề, vì thế mới cố chấp không kể chuyện của người khác. Cũng chính vì vậy mà có thể hạ thấp cái tôi của chính mình để thừa nhận rằng hắn không bằng nàng.
Ban đầu, nàng chỉ xem hắn như một ông chú lôi thôi bẩn thỉu, đến lúc này mới miễn cưỡng thay đổi cách nhìn.
Khi đã đạt được sự đồng thuận, cuộc trò chuyện giữa hai người trở nên nhẹ nhàng hơn. Về phần chia lợi nhuận, họ thống nhất chia năm năm, nhưng Tô Thanh Y yêu cầu mỗi tháng thanh toán một lần, Lâm Đức An cũng gật đầu chấp thuận. Sau đó, hắn còn đưa ra vài góp ý về thoại bản, hai bên trao đổi kỹ lưỡng xong xuôi, nàng mới cáo từ rời đi.
Trên đường trở về, Tô Thanh Y chợt cảm thấy có gì đó không ổn. Nghĩ kỹ lại, nàng mới nhận ra Lâm Đức An rõ ràng đã sớm động lòng với bản thảo. Vậy mà hắn vẫn cố ý vòng vo, không chịu nói thẳng. Cuối cùng còn nắm được thế chủ động, như thể chính hắn mới là người đang đánh giá nàng.
Ý nghĩ đó khiến Tô Thanh Y không khỏi bật cười, trong lòng thầm cảnh giác ai bảo cổ nhân đơn thuần chất phác? Những lão già lăn lộn chợ búa kiểu này mới thực sự là hạng bán người khác mà còn bắt người khác đếm tiền giúp.
Tròn năm ngày liền, Lâm Đức An không xuất hiện ở những quán trà nhỏ để kể chuyện mua vui với khách, cũng không lui tới quán rượu uống rượu say xỉn, mà đóng cửa ở nhà chuẩn bị suốt năm ngày. Hắn gần như lật đi lật lại bản thảo Tô Thanh Y để lại, mê mải diễn tập trong đầu, tựa như bị ma ám, không ngừng tưởng tượng không khí khi kể chuyện. May mà chỗ ở của hắn hẻo lánh, nếu không e là hàng xóm đã bị dọa cho hoảng sợ.