Tháng Tư vừa qua, ý xuân vẫn chưa tan hết, trời đã dần nóng lên. Mấy bến tàu ở thành Lâm Giang vô cùng tấp nập. Các phu khuân vác đã cởi bỏ áo ngắn trên người, ra sức khuân vác đồ đạc từ trên thuyền xuống.
Từ bến tàu vào trong thành, suốt dọc đường đều là cảnh ồn ào, tiếng người huyên náo, đủ thấy sự phồn hoa của thành trì.
Nhưng phố Quan Ninh ở chợ Đông lại hoàn toàn khác. Là con phố chuyên bán thư họa của thành Lâm Giang, nơi đây yên tĩnh hơn nhiều, đa phần người qua lại cũng là các thư sinh mặc trường sam. Đồ bán ở đây cũng đều là những món đồ tao nhã như thư họa bút mặc, đồ cổ văn vật. Điều này có thể thấy ngay từ tên của các cửa tiệm, dường như cả con phố đều tỏa ra mùi mực thơm.
Tại một tiệm sách nhỏ ở góc phố, Phàn chưởng quỹ đang gảy bàn tính.
Một thiếu nữ có dung mạo thanh tú ôm một bọc vải, có chút không chắc chắn bước vào tiệm. Tiếng động này kinh động đến Phàn chưởng quỹ, ông ngẩng đầu lên. Vừa thấy người đến, ông lập tức nở một nụ cười ôn hòa xen lẫn chút vui mừng: "Thất Nương đã lâu không đến, bệnh của Tô tiên sinh khá hơn chút nào chưa?"
Dường như thiếu nữ có chút rụt rè, chỉ đưa bọc vải trong tay về phía trước: "Thúc xem, cái này có thể cầm được bao nhiêu?"
Phàn chưởng quỹ dùng khăn mặt nên cạnh lau tay rồi mới cẩn thận mở sách ra, xem kỹ nội dung bên trong.
Nhân lúc ông xem sách, Tô Thanh Y đưa mắt quan sát tiệm sách này. Tiệm sách có diện tích không lớn lắm, cách bài trí cũng hơi cũ kỹ nhưng lại được thu dọn rất sạch sẽ. Bên trong có mấy vị thư sinh đang đứng cầm sách đọc say sưa.
Một lúc lâu sau, Phàn chưởng quỹ mới gập sách lại, đặt về trong hộp, có chút tiếc nuối nói: "Tiếc thay cho Tô tiên sinh."
Phàn chưởng quỹ đưa ra một cái giá rất hời, Tô Thanh Y cũng không mặc cả mà nhận tiền rồi cất thẳng vào túi thơm.
Sau đó, nàng mới nói: "Phàn thúc, không biết chỗ thúc có còn nhận người chép sách không?"
"Ồ? Thất Nương muốn chép sách?" Phàn chưởng quỹ trầm ngâm một lát, sau đó nói: "Cô nương viết thử hai chữ cho ta xem."
Tô Thanh Y đi vào trong tiệm, ngồi ngay ngắn trước bàn rồi viết một hàng chữ ngay ngắn xinh đẹp như trâm hoa lên giấy đã trải sẵn.
Phàn chưởng quỹ xem qua một lượt, mới nói: "Nét chữ tú lệ thanh nhã, đúng là cùng một mạch với Tô tiên sinh. Tuy lực bút có hơi yếu, nhưng để chép sách thì đủ rồi."