Thôi Lan Nhân đầu tiên gắp một miếng mứt anh đào để khai vị. Quả anh đào được ngâm trong mật ong rồi phơi khô, màu sắc trong suốt như một viên hổ phách, bên trong còn kẹp vài sợi gừng, vị ngọt cay vừa miệng, rất hợp khẩu vị của nàng.
Nàng nhìn thêm vài lần, thầm ghi nhớ, lát nữa dùng bữa xong sẽ hỏi xem có thể xin một hũ để ăn vặt được không.
Ăn xong món khai vị, Thôi Lan Nhân đặt đũa ngọc xuống, dùng trà tráng miệng. Đúng lúc này, hai món ăn tiếp theo mới được dọn lên bàn.
Trên một chiếc đĩa rộng là một "bông hoa" được xếp trông trong suốt như pha lê, phía trên rắc thêm gừng, tỏi và vỏ quýt thái sợi vàng óng. Món này có tên là gỏi cá vược kim tê. Món còn lại là thịt hươu hầm, được đựng trong một chiếc thố lớn miệng rộng, thắt eo.
Thôi Lan Nhân chỉ liếc mắt một cái, rồi nói với Cảnh Lan: "Còn thiếu một món canh. Với lại, món thịt hươu này, phiền em thái giúp ta."
Cảnh Lan vội vàng vâng dạ, bưng món thịt hươu hầm xuống để thái lát. Cùng lúc đó, Cảnh Trừng cũng bưng món canh tôm tươi rau thuần "bị thiếu" lên.
Thôi Lan Nhân đắc ý liếc nhìn Tiêu Lâm qua tấm gương.
Quả thật, Tiêu Lâm không thể bắt bẻ được lỗi nào của nàng. Chỉ là hắn có chút ngẩn ngơ, không biết là do mình sơ suất hay Thôi Lan Nhân thực sự đã làm tốt, bởi vì quá nửa thời gian vừa rồi hắn đều đang thất thần.
Hắn vậy mà lại khó lòng tập trung, đây là một chuyện cực kỳ hiếm thấy.
Khi Thôi Lan Nhân bắt đầu thưởng thức món thịt hươu hầm vừa được thái lát xong, Trần ma ma bỗng từ phía sau lấy ra một chiếc khăn choàng lông thỏ định quàng cho nàng.
"Ta có lạnh đâu?" Thôi Lan Nhân thấy thật khó hiểu.
Tuy nói bây giờ đã là tiết Lập đông, nhưng thành Kiến Khang vẫn chưa có tuyết, ngay cả lá ngân hạnh cũng chưa kịp ngả vàng, thế nên chiếc khăn choàng lông thỏ này quả thực là hơi quá rồi.
Trần ma ma ho nhẹ một tiếng" "Là ý của trưởng công tử ạ."
Thôi Lan Nhân lại nhìn Tiêu Lâm qua tấm gương.
Ý gì đây?
Bất chợt, Thôi Lan Nhân nhớ đến cô con gái của một phú thương mà mình từng "hầu hạ". Đó là một người khá thú vị, có nuôi một con mèo tên là Tô Tô. Mỗi ngày, nàng ta đều thay đổi thực đơn cho mèo, còn trang trí cho nó bằng những phụ kiện khác nhau. Lúc thì dùng hoa đá quý kẹp hai tai nhỏ để ăn canh yến sào cá sợi, lúc lại đeo trâm vàng hình cây để ăn hải sâm trộn thịt cừu băm.
Theo lời nàng ta nói, thì ngắm mèo đeo trang sức đẹp đẽ ăn cơm sẽ thấy ngon mắt hơn.
Cho nên, Tiêu Lâm đây là vừa muốn quản nàng ăn cơm, lại còn muốn quản cả chuyện nàng mặc gì cho đẹp sao? Coi nàng là một con thú cưng ngoan ngoãn à?
Nghĩ vậy, Thôi Lan Nhân liền nhún vai về phía sau, hất chiếc khăn choàng lông thỏ xuống: "Không quàng, nóng."
Chiếc khăn vừa rơi xuống, Thôi Lan Nhân để ý thấy ánh mắt của Tiêu Lâm liền chuyển sang một bên, như thể đang né tránh điều gì đó.
Thôi Lan Nhân bèn quay đầu nhìn vai và lưng của mình.
Lẽ nào là vì chiếc áo vạt đối khâm eo cao này để lộ vai và lưng, nên hắn sợ nhìn thấy da thịt của nàng?
"Nương tử, trưởng công tử cũng là có ý tốt thôi ạ." Trần ma ma nhặt chiếc khăn choàng lên, một lần nữa đặt lên vai Thôi Lan Nhân. Lần này, nàng không hất nó xuống ngay, mà để ý thấy ánh mắt của Tiêu Lâm lại chuyển về phía mình.
Thôi Lan Nhân quan sát Tiêu Lâm trong gương, rồi kéo chiếc khăn choàng trên vai phải xuống một nửa. Ánh mắt Tiêu Lâm ngưng lại, dường như sắp né đi, nhưng khi bắt gặp ánh mắt trêu chọc của nàng, hắn nhận ra nàng đang cố ý, bèn chau chặt mày lại.
Vui thật, Thôi Lan Nhân không nhịn được cười.
Trần ma ma còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì trưởng công tử ở phía sau đã đứng dậy, ôn tồn nói: "Thôi thị vẫn chưa nắm vững lễ nghi tiệc tùng, dọn xuống, làm lại lần nữa."
Nụ cười của Thôi Lan Nhân chợt tắt, nàng giơ đôi đũa ngọc lên nhìn quanh, "Ấy! Đừng mà, đồ ăn sẽ nguội mất."
"Nàng không lạnh." Tiêu Lâm nói xong, thong thả bước ra khỏi phòng.
/
Ban ngày Thôi Lan Nhân chăm chỉ học lễ nghi, học thuộc gia phả, đến tối lại càng lôi kéo Tiêu Lâm "làm trò yêu quái" hơn.
Quy củ của Tiêu phủ rất nghiêm ngặt, chẳng có mấy người dám đi lại bên ngoài vào giờ này.
Thế nhưng, Thôi Lan Nhân vẫn đợi Phó ma ma ngủ say rồi lén dắt Tiêu Lâm đi hái quả trên cây.
Nàng hái, Tiêu Lâm nhìn.
Rồi lại đi đâm cá đang bơi trong hồ.
Nàng đâm, Tiêu Lâm nhìn.
Nếu không phải vì nhóm lửa động tĩnh quá lớn, sợ gây chú ý, thì Thôi Lan Nhân đã định nướng cá ngay tại chỗ rồi.
"Chúng ta đến nhà bếp lấy chút muối đi!"
"Để làm gì?"
"Để ướp cá chứ sao. Nếu có thêm hoa tiêu, thù du giã nát, xát lên mình cá, rồi treo ở nơi có gió cho khô, ăn sẽ rất ngon. Thường ngày chàng cũng từng ăn rồi mà!"